BIỂU TƯỢNG MINH TUỆ

Thơ ít lời mà nói được nhiều. Tôi nghĩ bài thơ: “Thi ca và thi sỹ” cùng bài “Hành hương Em” trong tập Hành hương Em in năm 1999, đã thay lời muốn nói về tất cả những gì liên quan đến biểu tượng lớn này.

Hiện tượng không gì hơn đánh thức nhân loại nhìn về miền sáng khác bị bỏ quên.

+

THI CA VÀ THI SĨ

Không là gì, không vì đâu

Một giọng nói mỏng manh dễ đổ

Vãi gieo vô hình trên cánh đồng ngữ ngôn chưa vỡ

Cứ hi vọng mùa sau

Không gầy nửa khoảng không làm đất đứng

Đi, như nỗi trầm tư

Không là gì, không vì đâu

Một hơi gió xâu dài thế kỉ

Mãi vũng áo cơm

Mãi đỉnh cô đơn

Khiêm cung giữa bạt ngàn đau khổ

Thắp nắng dăm ba số phận mọn hèn

Không là gì, không vì đâu

Đi – như là ở lại.

+

HÀNH HƯƠNG EM

Bóng tối mang khuôn mặt tự do nhảy múa

dụ ngọn bấc trái tim bị thương tôi gượng cháy vào đêm

với hoang đường tiếng hát em vọng mơ hồ phía trước

Tôi đi

lầm lụi lần theo bờ kí ức

phác thảo giáo đường em thánh linh

Bỏ lại sau lưng ngôi làng mệt nhoài, hàng cây đơn điệu, lối cỏ rũ buồn

tôi

ngọn gió, ngọn đồi và ngọn bấc

đi

Vội vã

như không kịp cho mặt trời kia gầy đi, ngọn đồi kia già đi.

như không kịp cho nửa đời còn lại

Câm lặng và tín thành

đổ rụm trật tự, thói lề triền phược nhân gian

tôi

với hoang đường tiếng hát em bỏ quên

vẫy hoang mang phía trước

Khóc ngàn lần cũng không trôi hết trận đau qua

nước mắt làm nảy mầm nỗi trống

tôi

vòm trán vươn đầu ngưỡng vọng

hành hương em

Làm hành giả mù cả tin vào bàn chân trần và đốm lửa trái tim bị thương

xăm xăm đất cấm

đàn trâu tuổi thơ bồn chồn gặm mộng

giáo đường em ở bờ xa, ở tít bờ bên kia

Đêm sáng trong u uyên đường cong cám dỗ

và nâng đỡ

tôi

trang nghiêm cuộc lữ dài

gió thốc mù đất trời

choáng ngợp

Nỗi khát ở phía trước

cà phê Đà Lạt đồi rách mộng, bãi biển Qui nhơn nát gió, Phan Rang tháp nắng ruỗng mòn

Sài Gòn snack bar hồng, chai bordeaux chát bồng tâm thức

Hà Nội gọi mời thu cuồng mê

Thiền Lâm tự triệu cánh tay mở rỗng

phía sau nỗi không ấy bóng giáo đường em mở phơi

trong zic zăc xoá trắng hôm qua em

giẫy sạch lọc lõi đời, hư vinh tôi, tất tật

riêng tự do có mặt

cửa sau lưng đóng sập nẻo về

Trồi ngụp, lị, sốt rét rừng, co thắt ngực, toát mồ hôi lạnh

từ chênh vênh đất đứng

tôi hành hương em.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *