Khủng hoảng tinh thần đe dọa ném hắn vào vực thẳm của bất an và bất lực, nguy cơ đẩy hắn tiêu tán vào thế giới người ta. “Những ngày rỗng” (Lễ Tẩy trần tháng Tư) bám riết và bủa vây hắn, tư bề. Khủng hoảng kéo lê thê suốt thời trẻ – tuổi tìm học. Suy tư trên bình diện lịch sử Tính thể, đó là nỗi thiếu Quê hương nơi tâm hồn con người.
Hắn trôi dật dờ vô định. “Không có quê hương trong thời gian” – nói như Rilke. Cho đến một ngày kia, sau mười lăm năm tha hương lưu lạc “tìm học”, từ cơn mơ ngủ quen thuộc kéo dài, hắn kinh hoàng vùng thức giấc: quê hương như vừa ẩn hiện phía bên kia khói sương chiều. Continue reading Văn chương & Tư tưởng II-113
VN:F [1.9.13_1145] Rating: 10.0/10 (1 vote cast) VN:F [1.9.13_1145]
Mùa thu Paris
Trời buốt ra đi
Hẹn em quán nhỏ
Rưng rưng rượu đỏ tràn ly
Mùa thu đêm mưa
Phố cũ hè xưa
Công trường lá đổ
Ngóng em kiên khổ phút, giờ Continue reading Cung trầm Tưởng: Mùa thu Paris
VN:F [1.9.13_1145] Rating: 10.0/10 (1 vote cast) VN:F [1.9.13_1145]
(trích Luận văn Thạc sĩ)
Sau thành công của những tập thơ Tháp nắng, Sinh nhật cây xương rồng, Hành hương em, Lễ Tẩy trần tháng Tư (The Purification Festival in April), Inrasara vẫn sáng tác. Nhưng những tác phẩm sau này, viết theo cảm quan mới – hậu hiện đại, vẫn chưa gặt hái được thành công. Ngược lại, Inrasara lại rất thành công trong những trang phê bình và những tiểu luận về văn học. Với vốn kiến thức khá sâu rộng, giọng điệu phê bình vừa riết róng, nhiệt thành lại vừa sắc sảo, ông được giới nghiên cứu cũng như dư luận đánh giá rất cao.
1. Về các vấn đề trào lưu, dòng văn học, Inrasara có xu hướng bao quát một cách khá toàn diện bộ mặt của nền văn học đương đại Continue reading Trần Hoài Nam: Inrasara và các trào lưu văn học
VN:F [1.9.13_1145] Rating: 8.0/10 (1 vote cast) VN:F [1.9.13_1145]
Hôm nay tin đồn lan sang tôi. Mẹ gọi tôi hỏi nhỏ con làm gì đó ở Bai Gaur được giải thưởng có cả đăng báo còn lên tivi nữa làng xóm người ta nói quá đi nói quá không tốt đâu con ông bà ta bảo sống có người có ta, tôi giải thích mãi rằng không sao đâu mẹ, con viết sách cho con nít học thôi mẹ mới ngủ ngon. Ông chú triết gia của tôi thì bảo thẳng tao đồng ý là mày dám đi vào biển cả, đang giữa biển cả dù chỉ mình mầy chèo chống. Chớ trông vào tiếng vỗ tay hoan hô từ tao. Cuộc hành trình muốn vững, nhanh thì cánh buồm phải lớn, cánh buồm lớn thì thuyền phải to Continue reading Văn chương & Tư tưởng II-107
VN:F [1.9.13_1145] Rating: 10.0/10 (1 vote cast) VN:F [1.9.13_1145]

Đời xuống dốc từ bao giờ? Vậy hãy cười tươi đi cho tâm hồn lên hương cái! – Photo Inrajaya.
1. Trong giới văn nghệ Sài Gòn, tôi ít nhiều mang tiếng [tiểu] đại gia.
Việc đại gia đến lúc nào đó “khủng hoảng… tiền” thì không gì lạ. Lạ cái, là tôi từ nhỏ chưa bao giờ chú ý đến tiền nong, chưa bao giờ bị tiền là vấn đề, và cho dù rơi vào thời điểm khốn đốn nhất, cũng không phải một lần vay mượn tiền. Thuở học Phan Rang, thiếu tiền đi xe thì tôi cuốc bộ về, chứ tuyệt không mượn là không mượn – quá quắt vậy đó. Cả khi làm đặc san Tagalau, đôi lúc gặp khó khăn, tôi cũng không nhờ ai hỗ trợ (mạnh thường quân tự nguyện cho). Vậy mà hôm nay tôi bị vướng lụy… tiền. Continue reading Ghi chép tháng 1-2012: Đời xuống dốc từ bao giờ?
VN:F [1.9.13_1145] Rating: 10.0/10 (1 vote cast) VN:F [1.9.13_1145]
Thơ Inrasara – nhạc Khánh Vinh, trình bày: Bonneur Trinh
http://www.youtube.com/watch?v=-u2YUKFcWlc&feature=related
VN:F [1.9.13_1145] Rating: 10.0/10 (1 vote cast) VN:F [1.9.13_1145]
Năm mới, kính chúc quý bà con, anh chị em và độc giả:
SỨC KHỎE – BÌNH AN – MAY MẮN
Chúc các văn thi hữu nhiều cảm hứng sáng tạo.
Inrasara
VN:F [1.9.13_1145] Rating: 10.0/10 (1 vote cast) VN:F [1.9.13_1145]
Ví sợ hãi mà giải quyết được vấn đề thì còn nghe được, đằng này, ung nhọt chỉ mưng mủ thêm, dẫu bề ngoài có dịu bớt. Phân tích tâm lí nhân vật hay tâm thế xã hội, nhà văn không được chùn tay. Nếu không, anh khó bề đạt tới chiều sâu thẳm. Và anh chả nhích lên được. Anh sẽ chết, chết ngay từ trong vỏ. Người đọc vứt bỏ anh như vứt xơ mít xuống kênh Nhiêu Lộc đen.
Chăm mất nhiều thứ rồi nên rất sợ mất tiếp tục chương trình thứ còn lại, dẫu cái còn lại chỉ là mảnh vụn, những les ruines, như Jaklan mỉa thế. Nỗi sợ hãi truyền kiếp phát nguyên từ miền sâu thăm thẳm quá khứ xa xăm. Dù không ai làm gì cả, không thử đổ mồ hôi lưng áo lấy một lần để bảo vệ cho ra bài bản cái mình rất sợ mất đó. Cao Xuân Hoang, Đàng John Thak… một chữ k đeo tai không có nhưng sẵn sàng xả châu thân bảo vệ ngôn ngữ – chữ viết Chăm! Cảm động đến đáng phải nhỏ vài giọt nước mắt phim bộ.
Inrasara, Chân dung Cát, 2006
VN:F [1.9.13_1145] Rating: 10.0/10 (1 vote cast) VN:F [1.9.13_1145]
Tham luận tại Hội thảo Văn học Dân tộc Thiểu số với sự nghiệp xây dựng, phát triển đất nước trong thời kì đổi mới, 18-11-2011, Lạng Sơn.
đã đăng tạp chí Sông Hương, 1-2012; tạp chí Nhà văn, 1-2012
1. Toàn cầu hóa là một hiện thực diễn ra trên phạm vi toàn thế giới, từ hai thập kỉ qua. Một hiện thực lồ lộ trước mắt ta, bên cạnh ta, ngay trong nhà và ở chính bản thân ta; dù ta là công dân ở đất nước tiên tiến hay dù ta chỉ là một thành phần thuộc sắc dân thiểu số cư trú vùng sâu vùng xa trong một đất nước đang phát triển chưa qua giai đoạn hiện đại hóa.
Ta không thể chối bỏ hay quay lưng lại nó, mà chỉ có thể bàn cách tiếp nhận sao cho hiệu quả nhất trong môi trường văn hóa cụ thể Continue reading Văn học trong thời đại toàn cầu hóa, trường hợp Chăm
VN:F [1.9.13_1145] Rating: 10.0/10 (2 votes cast) VN:F [1.9.13_1145]
Giáo sư Trần Hùng bảo Chăm mang tinh thần ẩn cư. Hơn mười sáu thế kỉ tồn tại, những con người xuất sắc nhất Champa sau thất bại trong đấu tranh giành quyền lực, luôn đi vào rừng. Họ một đi không trở lại, không ngoảnh trở lại. Chúng ta giấu mình là chờ vị minh quân xuất hiện, biết đến mà vời, giấu mình để chờ thời. Dù chán giận thế thái nhân tình đến mấy, Nguyễn Bỉnh Khiêm cũng ngoảnh lại xã hội bằng ý kiến thức thời đến vua chúa. Đừng mong tìm thấy mẫu người như Nguyễn Công Trứ trong lịch sử Champa, ngay như tinh thần một Nguyễn Trãi cũng không nốt Continue reading Văn chương & Tư tưởng II-105
VN:F [1.9.13_1145] Rating: 10.0/10 (1 vote cast) VN:F [1.9.13_1145]
|
|
Phản hồi gần đây