ANH RỂ TÔI MẤT

01-Amaik2006-02
[chị Hám, mé phải]
Ông anh rể – anh Thạch Sửu vừa mất sáng nay, cei Luic Jaya Thuk Siam báo thế. Anh bị bệnh nằm liệt giường cả năm, đã cho xuống chiếu vài lần, giờ thì anh đi.
Lẽ ra chiều nay người ta đã mang anh gửi nhờ thần Đất, nhưng do con cháu nghèo khổ bỏ làng làm ăn xa, nên phải hoãn lại đến sáng mai. Đời một lần, cha/ ông mất mà không được tiễn đưa thì tủi lắm. Hoãn là phải. Dù chiều nay về giờ giấc, thầy bảo tốt hơn.
Anh thất học, ở đợ chăn trâu với cày ruộng, lớn lên lấy chị Hám tôi. Mẹ sinh năm yểu cả năm. Bà con bày kiếm con nuôi, phải “dày dày” xíu mới mong níu mạng mấy đứa đến sau được. Và chị đã cưu mang 5 anh chị em tôi ở lại trần đời theo mệnh đó. Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 4.0/10 (1 vote cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Inrasara: THIỀN, HẬN THÙ & PHE PHÁI (thư cho Wa Praong)

Một thiền giả nói:
Khi tôi chưa học thiền thì tôi thấy sông là sông, núi là núi.
Khi tôi học thiền thì tôi thấy sông không phải là sông, núi không phải là núi.
Bây giờ tôi học thiền rồi thì tôi lại thấy sông là sông, núi là núi
“.

Sài Gòn, 4-10-2015
Wa Praong thân mến
[Cei post thư này khi đang bẹp giường, nhưng cố post để chú cháu mình hiểu nhau]
Cei Sara viết cho cháu không phải viết như cháu là Cham, mà cho một con người. Cụ thể hơn, không phải Wa Praong-Cham-công dân, mà Wa Praong-Cham-con người.
– thứ nhất, để giúp cháu THẤY vấn đề.
– thứ hai, bởi dẫu sao, cei cảm tình đặc biệt với cháu, vì cei nhìn thấy bóng dáng chính mình trong cháu thuở cei 15-18: tràn máu nóng, lí tưởng đấu tranh cho dân tộc… Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Inrasara: ĐỂ TRÁNH NGỤY BIỆN TRONG TRANH LUẬN

[1. “Sự thật lịch sử” chỉ là hi[s-]story – 2. Để tránh ngụy biện trong tranh luận]

Xung quanh bài viết của Ysa Cosiem ngày 26-9-2015, bài đáp lại của Po Dharma 29-9-2015 và vài phản hồi.

I. “Sự thật lịch sử” chỉ là hi[s-]story
1. Người làm lịch sử & người viết sử
Xưa, người Tàu có chức “Sử quan”. Sử được định nghĩa, “là ghi chép một cách kiên trì và công chính”. Yêu cầu đối với Sử quan là cần phải “ghi lại lịch sử một cách chân thực”, “không thiên vị”. Thêm nữa, thời cổ còn có quy định “nhà vua không được phép xem sách sử của triều đại đương thời”.
Ở đây ta thấy rõ: người làm lịch sử (Nhà vua và các bộ phận dưới trướng) và người viết sử (Sử quan) có vị thế khác nhau, cả hai tuyệt đối không can thiệp vào việc làm của nhau.
Đó là chính sử. Thế mà ngay chính sử cũng đầy bất toàn, huống hồ. Cho nên điều mà chúng ta hay gọi là “sự thật lịch sử” chỉ là một sự thật bất toàn, lắm lúc bị bóp mép. Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

CHUẨN BỊ ĐÓN MÙA KATE, XIN TRẢ NỢ NGƯỜI

[về Tagalau, Từ điển Việt Cham bỏ túi, về Ja Warpalei liên quan đến cuốn Ngữ Pháp Tiếng Chăm…]

Nói “trả nợ người” cho vui, thực ra là như vầy. Có vài câu hỏi ngoài lề bạn đọc hỏi tôi liên quan đến bà con, anh chị em Cham. Mặc dù tôi đã vài bận trả lời, nhưng câu hỏi vẫn xảy ra, nay xin được lần nữa.

1. Về Tagalau.
Khi không tham gia “họp” hay bàn về Tagalau nữa, không phải tôi phủi tay vô trách nhiệm đâu. Tôi đẻ ra nó, nuôi nó lớn, rồi cho nó ra riêng, tôi vẫn dõi theo đường đi nước bước của nó. Mãi khi nó vào Kut [hay Ghur], tôi vẫn cứ trách nhiệm.
Bàn giao “chủ biên” cho Jalau Anưk, không phải tôi không cân nhắc, ngược lại – rất kĩ nữa là khác. Tôi biết, và tin JA: về tài năng, tinh thần, sự tháo vát và nhất là bản lĩnh. Thế nên, tôi hoàn toàn không can thiệp vào việc làm của anh, trừ phi có yêu cầu.
Xin đừng hỏi tôi về mua – bán, gửi bài vở đến Tagalau nữa, nếu cần các bạn liên hệ với BBT Tagalau. Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 4.0/10 (1 vote cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

SỐNG MINH TRIẾT CHAM-4. Tôi có yêu tôi [hơn] không?

Tôi có đủ tật xấu mà Cham có. Tùy hứng, bốc đồng và tùy tiện, nhất là Tinh thần Chủ lùi Cham.

1. Tinh thần Chủ lùi
Tôi hai lần được vời làm quan khá to, cả hai đều hỏng. Lỗi tại tôi. Lần đầu tôi ngồi ghế được 3 ngày, sau thấy mọi người đấu đá dữ, tôi kiếm cớ chuồn. Lần hai nhận giấy mời, tôi mang nó hỏi ý kiến vài vị thân tín, chú bác rất phấn khích, riêng tôi rút kinh nghiệm – xin từ quan trước khi nhận ấn.
Ở Hội Văn học Nghệ thuật các Dân tộc Thiểu số Việt Nam, nhiệm kì 2008-2014, tên tôi có trong danh sách ứng viên Ban Chấp hành, tôi tuyên rút; nhưng do thiếu kinh nghiệm – chần chừ để rồi bị dính. Kì sau tôi dứt khoát hơn, nên thoát. Còn Hội Nhà văn Việt Nam, Phó Chủ tịch Hội đồng Thơ là được BCH phân công, tôi nhận; rồi sau 3 năm thấy lùm xùm quá, tôi tuyên từ bỏ. Và hết nhiệm kì tôi giữ đúng lời hứa, không ngọn gió nào cản nổi. Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 10.0/10 (1 vote cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: +2 (from 2 votes)

SỐNG MINH TRIẾT CHAM-6. Ai lên tiếng, và lên tiếng ở đâu?

Kẻ bị hại phải là người tri hô đầu tiên, vì anh/ chị ta ở trong cuộc, biết chuyện. Gặp trường hợp bị cắp, như cắp gà ở quê chẳng hạn, người nhà không biết, hàng xóm phát hiện, phải là người tri hô. Tiếp đến, người hiểu chuyện và có quan hệ [với báo chí, với cơ quan chính quyền…] lên tiếng.
Đó là chuyện của thời chưa xa, còn hiện tại với FB, ai cũng có thể tri hô và lên tiếng được. Riêng phân tích đúng sai thì cần đến người có học.
Nghĩa là từ tri hô, lên tiếng, và lên tiếng ở cấp “cao hơn” cần đến tất cả mọi người. Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

SỐNG MINH TRIẾT CHAM-5. Lên tiếng hay không lên tiếng?

PoKLong.2001.n
[Các bạn học Sara thuở Pô-Klong]
Nhân sự vụ Hiệu phó Trần Đình Toản, tôi xin đề cập vấn đề rộng hơn liên quan đến Minh Triết Cham: minh triết trong đời sống ngày thường.

Xưa, mỗi palei Cham đều có khauk mõ làng. Làng có chuyện: cháy nhà, bị cướp… mõ gõ lên là dân làng túa ra giúp nhau giải quyết sự vụ. Nay thì khác. Mõ không còn, nếu có còn thì gõ lên cũng không ai dám chạy ra, sợ liên lụy. Sợ bị kẻ xấu trả thù, ném đá nhà mình, hại con cái mình…
Làng thì vậy, còn ở phố, người té xe ít ai tiếp cứu; bị cướp giật hiếm có người tri hô với đuổi theo. Nguyên do cũng là sợ… liên lụy.
Nếu ai ai cũng mang tâm khôn ngoan thế, thì đến khi mình bị nạn: bị cướp, bị té xe, bị quan ăn hiếp…, mình còn có thể kêu ai? Và ai sẽ tiếp cứu? Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 1.0/10 (1 vote cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

SỐNG MINH TRIẾT CHAM-3. Tôi có yêu người Cham [hơn] không?

Hãy yêu hãy yêu như ta chưa từng
Đứa con đi hoang bỏ xa làng mạc
Mang bụi đất quê hương về miền xứ khác
Và hãy yêu hơn con người chân chất
Sống một đời ôm mang đất – phù du
.
(Tháp nắng, 1996)

Chuyện kể. Năm cuối Trung học Đệ nhất cấp Pô-Klong, thế hệ đàn anh tôi sinh viên Đà Lạt về trường cũ nói tiếng Cham độn tiếng Việt nghe đến phát ớn. Tôi thấy ẹ quá, liền phản ứng: vừa chủ trương nói toàn Cham vừa đùa nghịch các anh bằng độn tiếng Việt kinh hơn, phi lí hơn nữa. Thuở sinh viên, tôi với yut Thủ hạ quyết tâm: nói rặt tiếng mẹ đẻ. Muốn thế, Thủ phân công tôi với yut Đảo “làm” từ điển Việt Cham! Thủ quyết: chữ nào chưa dịch được thì thay bằng cụm từ “yau panôic Jơk laic” (như người Việt nói)… Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

SỐNG MINH TRIẾT CHAM-2. Tôi có yêu văn hóa Cham [hơn] không?

1998-Taynguyen
“Hiểu thì yêu hơn”, vậy tôi có yêu văn hóa Cham [hơn] không?
Có, và không.
Ở một hội thảo văn học tại Ban Mê năm 1998, nhà báo kiêm nhà thơ Hoàng Thiên Nga hỏi tôi: “Anh khai thác gì từ văn hóa Cham”? Tôi nói, tôi không khai thác, mà từ giữa lòng văn hóa ấy bước ra, mang nó đến với thế giới.
Có thể nói, ngay từ tuổi tìm học, tôi đã HIỂU văn hóa Cham. Không phải hiểu theo nghĩa đa văn quảng kiến, mà là HIỂU thần hồn nó.
11 tuổi, ba tháng hè tôi đã đạp xe qua mươi palei Cham bán cà-rem. Lên lớp Đệ Thất Pô-Klong, mỗi cuối tuần tôi theo bạn học đi không thiếu palei Cham nào ở Ninh Thuận. Xoài, Hộp ở Ram, Toán, Thọ palei Hamu Crauk, Đảo Hamu Tanran, Thương Bauh Dana, Ngon Bal Riya, còn ở Pabblap với Cwah Patih tôi có bát ngát bạn. Tôi theo họ đi, ăn, ngủ, và ở lại. Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

SỐNG MINH TRIẾT CHAM-1. Làm sao diễn ngôn mà không vướng đại tự sự?

Hegel đã ghê, khi tham vọng thâu tóm thế giới vào một hệ thống, từ đó kết thúc triết học ở đó Tri thức Tuyệt đối thống ngự; Marx càng ghê hơn, qua tuyên bố: “Các nhà triết học đã giải thích thế giới bằng nhiều cách khác nhau, vấn đề là cải tạo thế giới”, và ông quyết cải tạo thế giới bằng bạo động cách mạng [cũng/ lại] qua “giải thích” của ông; hậu quả thế nào ai cũng biết.
Chưa hiểu thế giới thì làm sao cải tạo thế giới? – Camus ra câu hỏi đại loại thế.
Vấn đề của triết gia là “giải thích” thế giới, mà hậu hiện đại gọi là “diễn ngôn”, chớ có dại dột làm gì khác. Cũng chớ nghĩ diễn ngôn mình là nhất để phủ trùm lên khối người thiên hạ. Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)