7 ĐỨC TÍNH CỦA CON NGƯỜI THẤT BẠI

[đọc & tóm]

Những kẻ thất bại thường sở hữu một/ một vài đức tính sau:
1. Dự án thường lớn, nhưng là dự án trong đầu, trên giấy hay dang dở. Và luôn khất lại: vội gì!
2. Thụ động và tiêu cực. Chờ cơ hội thuận tiện mới làm, lo thất bại hơn là nghĩ về thành công. Thích giao du với kẻ mang tinh thần tiêu cực.
3. Không chịu được chỉ trích, bị phê bình xíu là giật nẩy mình lên như đỉa phải vôi, mà không chịu ngồi lại tự kiểm tại sao mình ra nông nỗi thế.
4. Rất năng khiếu đổ lỗi. Thất bại là bào chữa, đổ thừa: Tại, bởi, do, vì này nọ. Cho hoàn cảnh, nhất là cho kẻ nào đó, chứ không phải tôi. Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

NGÓ LẠI 4 DIỄN TỪ GIẢI THƯỞNG

22 năm làm chữ nghĩa, tôi được 20 giải thưởng các loại. Do nhiều nguyên do khác nhau, tôi chỉ đến nhận 4 lần. Có giải tôi phái bà xã đến nhận, có cái được phát ở quán ăn, có cái tôi nhận qua bưu điện, cũng có cái người ta mang đến tận nhà. Khá đa dạng.
4 “diễn từ” [tạm kêu thế cho oai chút] thuộc 4 tổ chức khác nhau ở 4 thời điểm khác nhau thể hiện tâm thế khác nhau. Thử ngoảnh lại như cách ôn kỉ niệm buồn vui.

1. NĂM 1997: GIẢI THƯỞNG HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM cho Tháp nắng (thơ & trường ca).
Tôi có “diễn từ” ngắn gọi là: “Sẽ không là tiếng chim lẻ loi”. Trích ý chính:

Trong nền văn học cổ điển Cham, hầu hết các sáng tác đều khuyết danh. Tác giả giấu mặt đi cho tác phẩm được hiện thể. Là truyền thống Cham. Nó kéo dài đến tận thời hiện đại…
Trước 1975, một vài khuôn mặt văn nghệ Cham có một số sáng tác đăng rải rác trên các báo, tạp chí ở Sài Gòn. Dẫu còn lẻ loi, mờ nhạt nhưng cần ghi nhận cố gắng hòa nhập của các cá nhân này vào đời sống văn chương tiếng Việt. Nhưng rồi một phần vì thời cuộc, phần nữa do gánh nặng con cái, các tiếng nói này cũng đã mất hút trong vòng xoáy áo cơm thường nhật. Và từ đó đến nay, người Cham im hơi lặng tiếng.
Hai mươi năm đi qua.
Trong hai mươi năm ấy, Tháp nắng dẫu vẫn lặng lẽ hoài thai nhưng chưa một lần hy vọng sẽ chào đời vào một ngày đẹp trời nào đó. Nhưng rồi nó cũng được in, như dạng nó đang có, nghĩa là bớt sần sùi đi, tươm tất hơn. Và may mắn đoạt Giải thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam. Giải thưởng sẽ như là một khích lệ, một chất kích thích thôi thúc họ sáng tác và xuất hiện. Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Khám phá lớn nhất của tôi là khám phá về Tình Yêu [cuối]. LÀM SAO CÓ THỂ NÓI HẾT, MÀ…

Yêu, học và hỏi. Yêu, làm và chiến. Yêu, nói và viết…
Làm sao có thể viết: Về tất cả vấn đề u uẩn của văn học, mọi góc tối của sự kiện xã hội, về kinh tế hay tôn giáo, về tình yêu và tình dục, tưởng tượng cùng liên tưởng tưởng như điên rồ nhất, về mọi khía cạnh của đời sống… mà chẳng chút run tay?
Làm sao có thể phô diễn mọi quan điểm ta, suy nghĩ thoáng qua hay định kiến thâm căn cố đế của ta: Về cá nhân, nhóm hay tổ chức nào đó… một cách công khai, mà không nhuốm chút ác ý?
Làm sao có thể phơi trần mình như là mình: Ở đây ở kia, lúc này lúc khác, cố định hay chuyển dịch, thay đổi qua thời gian – như nó là thế?
Bằng thứ ngôn từ: Trần như cô gái thổ dân châu Úc, sắc như lưỡi gươm Samurai, thanh thoát như cánh bay loài đại bàng, mà không phải ngán ngại?

Đó chính là điều tôi mong dấn tới, ngay khi khởi động cuộc chữ; thế rồi ở đó có vài thứ mình cố thử, và bất lực. Như [Henri Miller về] tình yêu và tình dục chẳng hạn, và vài món khác nữa. Thiểu năng, hay chính nhà văn tự kiểm duyệt? Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Câu chuyện văn nghệ: SÁCH: BÁN, BIẾU &

1. Nhớ, 3 năm trước, bạn văn Trần Nhã Thụy có buổi “ra mắt sách” bỏ túi tại Cà phê đường Ngô Thời Nhiệm, quận 3. Sắp vào cuộc, tôi và các bạn văn được tặng mỗi người 2 cuốn sách. Văn xuôi, cũng nặng kí chớ phải đùa. Tôi rút ví tính trả tiền, được bạn văn phẩy tay: NO. Bạn thấy kì kì, tôi cũng nghe kì kì sao ấy.
Thực tình, với tác phẩm anh chị em văn giới với nhau, tôi muốn mua hơn là được tặng. Giúp nhau thì ít, còn thì ý định tạo thành cái nếp nhiều hơn.
Sau đó vài tháng, Lê Anh Hoài từ Hà Nội vào Sài Gòn “ra mắt sách”. Cũng là văn xuôi. Bạn kêu: “Hoài mang ít cuốn bán cho vui nhé”. Tôi nói: Mang kha khá đi. Cuối cùng, hôm đó truyện cũng “phát hành” rất khá. Đấy là “ban tổ chức” chọn sai địa điểm, chứ có chỗ nào oách hơn thì doanh số cao hơn nhiều. Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

20. YÊU CÁI MỚI

Có vị quan văn khá to kêu: Inrasara tập trung vào nghiên cứu văn hóa Cham đi, bõ bèn gì mà thơ với thẩn; một bạn văn thân mến thì: Phải chi Sara làm thơ đi, dấn vào chốn phê bình chi cho rắc rối; và quan to có viết lách: Sara dừng lại chuyện chữ nghĩa là được rồi, nỗi gì mà phải lên tiếng này nọ cho rách việc.
Nỗi gì, phải chi… nhưng có thể không?
Từ trong bụng mẹ, tôi được Bà Trời cấu trúc gien yêu cái mới.
Yêu cái mới, ngay từ ý thức về học, tôi luôn học những thứ không được dạy trong chương trình. Kì gian ở ĐH Sư phạm Anh văn, tôi học triết là chính; còn ở Trung học, tôi học làm thơ với chữ Cham.
Bước chân vào đời, tình yêu kia cứ đeo bám tôi, không rời bỏ được. Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Khám phá lớn nhất của tôi là khám phá về Tình Yêu 14. YÊU TỰ DO

[Mào đầu:
– Vụ lộn sòng tôn giáo Bà-ni thành Đạo Hồi, có vài bạn FB ngờ tôi theo tôn giáo này với không cảm tình tôn giáo nọ – Sai! Tôi phi tôn giáo, vô chính phủ từ hằng hà sa kiếp trước: Chưa ra đời tôi đã là một sinh linh TỰ DO.
Hành trình “Tìm sinh lộ cho Cham Ahier Awal”, bởi tôi đang sống giữa lòng nó, điều tôi gọi là “hành động trong chân trời khả thể”, và không gì khác.
– Sáng nay mở computer, có nick tố cáo tôi đứng nặc danh chống 2 ông Cham [bạn ấy nghĩ là] to. Vụ này tôi nói một lần rồi: Đối thủ tôi nếu có, đó không phải là Cham. Tôi mà chịu cúi xuống chống đơn vị Cham nào đó, thì làm gì ông/ bà ta trụ được qua hiệp Một.
Với Cham, tôi “minh giải”, “đính chính” đầy tình yêu thương trìu mến.]

*
Ngay từ bé, tôi là sinh linh ham tự do. Tôi chỉ làm những gì mình thích, không chịu để cho ai buộc nên thế này hay nên thế kia. Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 10.0/10 (2 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: +1 (from 1 vote)

Khám phá lớn nhất của tôi là khám phá về Tình Yêu 13. YÊU, KHÔNG THỂ KHÔNG NHẬP CUỘC

Yêu có nghĩa là biết/ dám chiến đấu, để bảo vệ. Như thế, yêu không thể không nhập cuộc. Bạn đi vào giữa lòng sự thể, hết mình với sự thể đó.
Từ thơ cho đến chữ, từ Tagalau cho đến palei, từ cái cây cho đến môi trường tự nhiên rộng lớn, tôi đã hết mình cho chúng. Bạn không thể nói bạn yêu ai, hay yêu cái gì đó rồi mặc tình cho gió cuốn đi. Trên sân khấu cuộc đời, nếu bạn mãi làm khán giả thì bạn vẫn là người ngoài cuộc; bạn phải lăn xả vào, làm cho nó lan tỏa, chiến đấu bảo vệ nó khi cần.
Nếu ở đó không có lửa, bạn phải đốt lên ngọn lửa; giữ lửa và truyền lửa. Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 3.0/10 (1 vote cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

CREATE DANGEROUSLY

[Nhà văn: “Dấn thân” hay “Bị đẩy xuống tàu”?]

Albert Camus (xem bản tiếng Pháp & Anh ở dưới):
Giữa thời đại huyên náo này, nhà văn không còn hi vọng tách ra một nơi để theo đuổi những suy tư cùng hình tượng thiết thân nữa. Cho đến nay, dẫu tốt xấu thế nào, việc nhà văn từ chối tham dự hay bỏ phiếu trắng còn có thể chấp nhận được. Bất mãn điều gì, nhà văn hoặc im lặng ngoảnh đi, hay bàn sang chuyện khác. Hôm nay, thời cuộc đã thay đổi, bởi chính im lặng cũng mang ý nghĩa nguy hiểm.
Khi mà sự không tham dự cũng bị coi là một chọn lựa, đáng bị trừng phạt hay ca tụng bởi chính bản thân chọn lựa đó, thì văn nghệ sĩ dù muốn hay không, đã bị “đẩy xuống tàu”.
Bị đẩy xuống tàu, đúng hơn là hạn từ “dấn thân”. Bởi hắn không tình nguyện nhập ngũ, mà là thứ nghĩa vụ quân sự bắt buộc. Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 10.0/10 (1 vote cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Khám phá lớn nhất của tôi là khám phá về Tình Yêu 12. YÊU TƯ TƯỞNG

Sara-Tutuong3Sach-Camus.Heidegger

Tôi mê triết từ khá sớm, 15 tuổi, ngay ở tuổi tìm học. Mà là loại nặng: Nietzsche, Heidegger, Suzuki, Kinh Phật… Mê, tìm, và chép. Năm 1978 tôi bỏ nguyên một năm cày thuê dành tiên mua sách. Ưu tiên cho triết học, và Kinh Phật.
Heidegger, tên tuổi ngay cả các chuyên gia triết học cũng ngán chứ đừng nói Cham cùng trang lứa, vậy mà tôi đi mê. Tôi lục tung Sài Gòn tìm sách ông: tiếng Việt, Anh, Pháp.

Chuyện cũ kể lại. Năm 1977, ông thầy cũ ghé nhà tôi tại Chakleng thấy tôi đang ôm cuốn L’Être et le Temps của Heidegger, chợt nhăn nhó: Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Khám phá lớn nhất của tôi là khám phá về Tình Yêu 09. YÊU CÂY

2014-Rajam Gayen2013-5-Jalikauw01

Đời người trồng được cái cây, là sống không vô ích – ngạn ngữ Ấn nói thế.
Hơn nửa đời hư, tôi trồng non trăm cây ở các nơi tôi làm khách trú, nay chúng còn sống và cho trái/ bóng mát khoảng chục. Nghĩa là tôi sống không vô ích cả chục lần!
Tôi mê cây. Thuở nhỏ, mỗi lần mưa xuống là tôi tìm bứng đủ loại cây non về trồng khoảng sân nhỏ sau nhà. Trồng, để rồi cha nhổ bỏ. Bởi nhà chật một phần, còn do Cham sợ ma nữa. Sợ ma, thế nên dù sống đất nắng, làng quê Cham hiếm khi có bóng mát, bóng cây to trong nhà thì càng. Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)