LỜI CẢM TẠ VÀ GIẢI MINH TỪ INRASARA

[qua bài viết trên FB Nguyễn Phú Yên, 2-12-2017]
Hát Dân ca
Trước tiên xin nói lời cảm ơn đwa karun ông anh nhạc sĩ Nguyễn Phú Yên nhiều, rất nhiều! Có 2 điều cần nói rõ, 1 ngắn, và 1 dài:
1. Anh viết: “Tôi hỏi anh Sara và Kiều Maily cho xem những bản nhạc ký âm để theo dõi khi nghe nghệ nhân hát thì cả hai mỉm cười, làm gì có?”
Có lẽ KM nói, chứ không phải tôi, vì từ 18 năm qua chúng mình chưa gặp nhau.
Dân ca Cham được kí âm bài bản và đã xuất bản thời còn Thuận Hải thập niên 1980, sau đó có vài người kí âm lẻ tẻ nữa.

2. Câu chuyện rất cần kể lại.
Vào Sài Gòn 1992, tư liệu văn học Cham đã ổn, tôi dấn vào âm nhạc.
– Năm 1993, tôi về Phan Rí, Tuy Phong thu nhiều băng dân ca và hát lễ các loại.
– Năm 1995, tôi đưa tiền + bằng trắng cho anh Sử Văn Ngọc đi các palei Cham Ninh Thuận thu âm các nghệ nhân lớn tuổi và xịn nhất, đủ thể điệu hát khác nhau – được 5 băng.
– Mùa hè năm 1998, tôi về quê nguyên tuần tập hợp 7-10 nghệ nhân các nơi về Chakleng làm bộ sưu tập âm nhạc Cham: quay phim, chụp ảnh, hát.
[Hiện băng ảnh hư toàn bộ, riêng băng tiếng năm 2013 nhạc sĩ Tuấn Khanh giúp tôi số hóa để lưu trữ]
– Kate 1998, tôi làm Đêm nhạc dân gian Cham [đúng nghĩa] đầu tiên ở Chakleng, tập hợp nhiều nghệ sĩ Cham nổi tiếng các nơi về. Lần nữa trời không chiều lòng người! Đúng tối đầu tiên Phan Rang bị bão, tối thứ hai thì 2/3 nghệ nhân tản mác về quê Kate, nên cuộc diễn dang dở. Băng hình anh Thiên Sóng thu tối đó không đạt yêu cầu về nghiên cứu.
– Sau đó tôi bắt đầu thúc và hỗ trợ thầy Đàng Năng Quạ tập hợp các sáng tác của Thầy. Sắp xếp, dịch, viết bạt và chuẩn bị in để tổ chức “Đêm nhạc Đàng Năng Quạ” ở Hamu Tanran năm 1999. Đã qua 95%, nhưng rồi thất bại, chỉ do một hớ hênh nhỏ. Chuyện này tôi đã kể chi tiết trên mạng trẻ Cham Chamyouth.com ở Mỹ.
– Sau Tết 1999, tôi gặp Nguyễn Phú Yên ở căng-tin báo Tuổi Trẻ với ý định kết hợp với anh làm “Âm nhạc Cham”. Nghĩa là từ ấy đến nay: 18 năm!
+ Năm 1996, sau khi bộ Văn học Cham Khái luận Văn tuyển đã in và gây tiếng vang, tôi mới tập trung toàn lực vào âm nhạc Cham. Tôi chủ động gặp 4-5 nhạc sĩ để cùng họ khai thác tư liệu tôi có. Tôi nói: Nếu được, âm nhạc chả thua kém gì Văn học Cham. Nhưng rốt cùng công cóc.
+ Năm 2002, mỏi mệt với “đi tìm” này, và tôi chuyển hướng, không còn hào hứng với âm nhạc nữa. Toàn bộ tư liệu lưu “kho”.

3. Hôm nay, anh NPY làm nóng lại, cũng hay!

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Inrasara: HÀNH TRÌNH VĂN HÓA CHĂM – MỘT HÀNH TRÌNH MỚI

Đọc Hành trình Văn hóa Chăm, của Inrajaka, NXB Văn hóa Dân tộc, 2017
Hanhtrinh VH Cham
Hành trình Văn hóa Chăm của Inrajaka do nhà xuất bản Văn hóa Dân tộc ấn hành tháng 11 năm 2017, là tác phẩm đầu tay của một tác giả còn khá trẻ: 33 tuổi. Sách dày 200 trang, bao quát cả phạm vi rộng lớn thuộc nhiều lĩnh vực, khía cạnh của một vương quốc cổ, một tộc người đã dựng xây nền văn minh phát triển sớm trên phần lớn giải đất miền Trung Việt Nam ngày nay.
Tác giả dẫn đưa người đọc vào cuộc hành trình thú vị: Từ lịch sử vương quốc Champa đến lai lịch tộc người Chăm, từ văn hóa vật chất đến văn hóa tinh thần sang văn hóa ứng xử, đều được tác giả động cấp đến với một văn phong giản đơn mà không kém thú vị. Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

ĐI TÌM BẢN TRƯỜNG CA BỎ HOANG

[Tặng Linh Dang, Amuchandra Luu, Jaka Năng Tuệ Phú & Hienquy Ba, Duong Nguyen: 2 bạn có câu hỏi, và đây một phản hồi như là lời từ biệt]
1. 17 thế kỉ, ông bà Cham đã góp
+ 2 thứ cho Việt Nam:
Thứ nhất, nền Hải sử bổ khuyết cho lịch sử Việt Nam, và Văn hóa Biển làm đầy văn hóa đa dân tộc Việt Nam.
Thứ hai rõ nhất, là tháp Chàm với 7 phong cách lớn – niềm hãnh diện cho cả Việt Nam.
+ Và 1 cho nhân loại: Đạo Ahiêr-Awal, là độc nhất vô nhị của loài người.
2. Tại sao “Đạo Ahiêr-Awal”?
Islam nhập địa Champa, lớn mạnh, và xung đột với vương quốc Ấn Độ giáo [thi sĩ Dang Thuong Nguyen chắc hiểu rõ nỗi này]. Sau 3 thế kỉ xung đột [thể hiện lồ lộ trong văn chương dù lịch sử Champa không ghi], vị anh quân Pô Rômê đã:
HÓA GIẢI Islam thành Bà-ni,
HÒA GIẢI Bà-ni với Ấn Độ giáo thành “Đạo Ahiêr-Awal”
Để làm nên một cặp đôi chỉnh thể toàn diện: Đực Cái, Nam Nữ. Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 5.8/10 (10 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 2 votes)

TỪ KINH THÁNH, KINH PHẬT… ĐẾN KINH CORAN

Thích triết thì yêu kinh, là lẽ thường.
Hồi lớp Đệ Tam Pô-Klong, có đoàn truyền giáo Tin Lành, sau đó là Khổng giáo đến trường nói chuyện với đám chúng tôi. Bên Khổng thì không thấy gì, riêng Tin Lành, họ phát không cho học sinh Cham Kinh Thánh Tân ước loại khổ nhỏ in trên giấy đẹp.
Lúc đó mấy đứa bạn học tôi có qua nhà thờ Tin Lành ở Phan Rang nghe đạo với ăn bánh, chứ Kinh Thánh thì họ… vứt. Vứt, để tôi nhặt và cất khoảng dăm cuốn.
Từ đó tôi mê Kinh Thánh.
Từ mê Kinh Thánh, tôi tìm mua Nho giáo của Trần Trọng Kim, cũng thích luôn. Thích thôi, chứ không mê. Như tôi thích Đạo Đức kinh, Nam Hoa kinh, hay sau này Kinh Coran vậy. Tôi đọc không quá ba lần.
Kinh Coran thì mãi sau tôi mới đọc được qua bản dịch của một vị Cham: Từ Công Thu. Hiện tôi có 3 cuốn, cả ba đều được tặng. Tôi đọc để hiểu, vì một bộ phận lớn bà con tôi theo Islam – hiểu và thích, chứ chưa mê. Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

TÔI KHÔNG ĂN GÀ!

[chuyện Cham & văn giới Việt]

Con cáo cứ nghĩ loài gì cũng thích thịt gà như chúng, – là tục ngữ Pháp, có lẽ.
Thế nên, thoáng thấy bóng con nào lảng vảng quanh vùng làm ăn của nó là nó cắn. Không cần biết thiên hạ đi qua đó để làm gì, chả cần hiểu chúng có khoái thịt gà như mình hay không. Phiền nỗi, cắn phải chuột nhắt, thì tội cho loài chuột; chứ cắn phải chó sói hay rắn hổ thì tiêu đời nó. Vậy mà nó cứ chực… cắn.
Vài sinh linh Cham nghĩ tôi cũng thèm thịt gà như họ, nên cứ lấm la lấm lét tôi, mới tội.
Về POH GAK, nghĩ tôi theo phe này, hoặc phái nọ – nên lâu lâu sanh tâm cắn. Về vài món khác cũng hệt – cứ cho ông Sara cũng suy nghĩ nhỏ bé quẩn quanh hàng rào Chàm mình như họ. Tội hết biết luôn!
Không chỉ có mỗi Cham mắc chứng này, nỗi “khoái thịt gà” thì ở đâu cũng có. Việt Nam cũng chẳng chừa. Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

10 GẠCH ĐẦU DÒNG CHUYỆN NHÀ VĂN NGHỆ VIỆT NAM

Có nhà thơ méc báo chí rằng, buổi ra mắt tập thơ mình gây ách tắc giao thông khiến cả đội cảnh sát cơ động đến can thiệp
Có nhà thơ cãi lại nhà phê bình thơ tôi siêu ảnh siêu hình thế này thế này nè, tầm các anh chưa thể vươn tới
Có nhà văn mỗi năm mỗi ngóng giải nobel rớt trúng đầu mình
Có nhà văn vận dụng văn hóa chạy vào hội nhà văn, đến lúc vào lọt ăn nói tỉnh bơ, tại anh thỉnh anh hoa nói quá tôi mới làm đơn chớ mình không quan tâm
Có nhà văn tổ chức rước [và hôn] thẻ hội nhà văn
Có nhóm sinh linh cầm bút kêu vào hội mới sang, cũng có nhóm sinh linh khác hét muốn sang thì phải vỉa hè
Có nhà văn tuyên bố bàn tròn văn chương mình chủ trì ngon đến nỗi suốt hai tiếng rưỡi đồng hồ không ai bỏ ra ngoài tiểu [ám chỉ Inrasara] Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

ĐƯỢC CHÊ [CHUYỆN VUI VĂN NGHỆ]

1. Hồi năm 2015, một bạn thơ Cham còn rất trẻ in tập thơ tiếng/ chữ Cham với lời nói đầu bằng tiếng Việt mang tính thuyết lí, khá to. Hứng lên, tôi có viết bình luận, lôi ra 4 điểm sai, để chê.
Trong khi vài bạn thơ Việt phao tin đồn [nhảm] rằng: “Được ông Inrasara đọc & chê là một vinh dự”, thì ở xứ miền Cham có khác. Bạn trẻ này giẩy nẩy lên la hét tôi om sòm, lạc sang cả đời tư của tôi nữa. Thế là trang CPK chớp ngay cơ hội đăng và bình, như thể vừa có thêm tang chứng mới bổ sung hồ sơ báo cáo lên quốc tế, rằng “nhân dân tiến bộ Chàm chả có ai ưa ông Inrasara cả”.
Riêng cái ý về tân hình thức, bạn ấy liền Google, để đáp trả lại Sara – tội thế! Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

GIẢI ẢO TRUYỀN THỐNG.bis

Do có sự nhầm lẫm giữa cặp phạm trù: SÁNG TẠO/ TRUYỀN THỐNG với TRÙNG TU, CHUẨN HÓA, nên mới có “bis” này. Nhầm lẫn có thể do tâm sanh hay bởi gì khác, nhưng ta cứ tạm cho là do ngây ngô về tri thức. Dẫu sao hữu ích của nhầm lẫn cũng gợi ý cho một giải minh cần thiết.
Đưa ví dụ cụ thể, vấn đề sẽ tự nó sáng rỡ.

1. SÁNG TẠO
Lục bát được xem là truyền thống thơ Việt, khi Bùi Giáng đưa lục bát thoát ra khỏi tâm thức cổ điển hay hiện đại để lấn sang hậu hiện đại, ta gọi đó là một sáng tạo. Đó là điều trước ông chưa ai làm.
Khi Thanh Tâm Tuyền từ bỏ lục bát, để tiếp nhận thơ tự do Tây phương và viết với tâm thức hiện sinh, ta gọi thơ tự do của TTT là sáng tạo.
Vẫn là thơ, vẫn mục đích hướng đến độc giả, cùng phương tiện là tiếng Việt, nhưng 2 nhà này đã có những xử lí rất KHÁC. Khác này là sáng tạo. Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

GIẢO ẢO TRUYỀN THỐNG

Po Inư Nưgar ở Nha Trang
Po Klaung.1
Một bạn FB sau khi tặng huân chương cho tôi “tội phá hoại truyền thống”, đã khuếch trương ý tưởng về kẻ sáng tạo rất ớn như sau: “Như vậy thì phải giết nghệ sĩ đi, vì tội phá hoại truyền thống văn hóa dân tộc”.
Tiếc là bạn ấy không phải là kẻ đầu tiên, bởi “giết” thì nhân loại đã từng “giết” nghệ sĩ từ xưa, và giết nhiều rồi, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Dẫu sao nghệ sĩ vẫn cứ sáng tạo! Vì đó là định mệnh của hắn. Kẻ sáng tạo luôn làm khác, lật đổ truyền thống, cả cũ lẫn đương thời. Làm khác, lật đổ để tạo ra truyền thống khác. Thế mới gọi là sáng tạo. Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 9.0/10 (1 vote cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

3 ĐIỀU Ở VIỆT NAM TÔI KHÔNG HIỂU NỔI, VÀ một góc bất phục tùng dân sự Civil Disobedience

A. 3 ĐIỀU Ở VIỆT NAM TÔI KHÔNG HIỂU NỔI

Ngheo
1. Tham ô.
Không hiểu tại sao quan tham ô tàn bạo thế? Chưa đề cập hệ thống, chỉ xin nói riêng rẽ cá nhân. Con người ai mà chả tham, nhưng hãy xem đồng lương của ta, rồi đặt nó bên cạnh nhà lầu + xe hơi + đất đai của ta. Con cháu ta hỏi ta: Bố mẹ/ ông bà lấy tiền đâu lắm thế, ta trả lời chúng thế nào đây. Không trả lời được, thì làm sao ta dạy con cái.
– Ta dạy chúng làm người TỐT được không, trong khi “gương sáng” rành rành đó, bày ra trước mắt chúng, hàng ngày?
– Ta chỉ có thể bỏ mặc cho chúng MẤT DẠY. Vậy thì hỏi làm sao ta mong con cháu ta thành NGƯỜI, ở một tương lai gần, và xa?
Ta đang triệt tiêu chính con cháu ta mà không biết – không thể hiểu! Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 10.0/10 (1 vote cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: +1 (from 1 vote)