Trầm Ngọc Lan: Ý tưởng người đàn bà nhuộm tóc

Gửi H

Đã đăng Tagalau 12.

 

Người đàn bà nhuộm tóc trong hoàng hôn

Bóng đêm chồm lên phủ vội dung nhan hấp hối chiều

người đàn bà khóc

thời gian tủm tỉm cười

[...]

Trầm Ngọc Lan: Quê cát

* Đã đăng Tagalau 11.

QUÊ CÁT Khóc V

Ba mươi năm gặp lại em trên quê cát Em vẫn hát và quê vẫn cát Cõi trần gian nào biết cuộc tang thương Đợi quá khứ đổ xuống hồn cô phụ Bỗng mọc lên những đám xương rồng

[...]

Trầm Ngọc Lan: Em tôi

* Đã đăng Tagalau 11.

Em tôi ở làng cây quao quê có con kênh sinh tôi em sống dòng Bắc, nhớ dòng Nam gió bấc về mẹ lên cơn suyển em ngồi, em khóc tôi cũng khóc, cô Đào nhìn bà chị thẫn thờ… vật vã ngày mẹ qua đời

[...]

Trầm Ngọc Lan: Thơ 01

GIÓ THỔI DỌC BIỂN Gửi những người chưa quen biết

Con đi từ khi chưa ra đời con đi theo dọc biển nghe gió Thái Bình Dương thổi… buốt môi con đôi mắt mẹ mặn nỗi đau nhưng ngọt ngào tình biển

[...]

Trầm Ngọc Lan: Chân dung đồng một vụ

Truyện ngắn.

Ông già nông dân mặt thoáng buồn, đổ ít rượu trong ly xuống đất, lẩm bẩm: – Hai năm nay trời ác quá, mất liên tục mấy triệu, mới gieo mưa nó đổ xuống cào sạch… gieo lại… nắng đến hai tháng mới mưa, chết hơn phân nửa. Thằng con lên rừng kiếm [...]

Trầm Ngọc Lan: Phước Nhơn

Những đứa con hoang xa nhớ quê mò về đứng bên bờ kênh Bắc nhìn cây quao già quê hương tôi đây rồi!

[...]

Trầm Ngọc Lan: Thơ

KÍ ỨC CHIÊU

Trường Trung học Pô Klong nơi người yêu tôi đã khóc nơi thầy tôi vẽ những con đường

[...]

Trầm Ngọc Lan: Thơ

NGƯỜI ĐI TÌM PÔ NAI tặng anh Tiến, Xoài và chuyến đi

Theo chân truyền thuyết xuôi dòng sông cạn, mơ nguồn

[...]

Trầm Ngọc Lan: Thơ

CHÚC THƯ MUỘN

Mai mốt… sau cuộc trăm năm, tôi sẽ về

[...]