Đỗ Tấn Thảo: 2 bài thơ

1.
NGÃ TƯ

Ngã tư bừa bộn
Vôi vữa xi măng
Và bụi bay mịt mờ
Chỉ có những đồng xu méo mó nằm chờ
Từ những thế kỷ trước đến nay là không bận rộn, sáng rõ
Sáng từng bước leng keng sớm lên nguồn chiều xuôi về biển Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 10.0/10 (1 vote cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: +1 (from 1 vote)

khaly chàm: đêm lạnh trong mắt tôi

cùng bóng ma mặc áo khói nối gót lê bước
ngữ âm mùa đông bò trên lưỡi theo quán tính chúc phúc
có thể mùi bùn đất đầu đường xó chợ chui vào cơn mơ trú ẩn
sẽ trương nở trong tử cung bóng tối lời sáng thế cổ điển
em ký họa câu thánh kinh nhiệt hạch phản ứng lại cú pháp rơi nhanh
chuông giáo đường thời khắc rụng trắng mắt hồn điên tôi thao thức
môi gió lạnh ngàn năm hôn thập giá hao gầy tiếng thở Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Đỗ Tấn Thảo: THƠ

TÌNH YÊU CỦA EM ĐÂU

Nải chuối chín cây của em đâu
Màu nắng sém
Màu ướt mưa
Màu con đường nhặt thưa
Mỗi sớm mai rộn ràng về xuôi rong ruổi

Bầu mắm cái của em đâu
Nức thơm bữa lạnh mùa đông gạo mới
Thơm sọc cá cơm lấp lánh
Thơm ầu ơ rao đổi mít đầu nguồn Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

khaly chàm: tháng tư hiện trong đồng tử

tưởng như tiếng đập cánh từ trực giác
thời khắc liên kết cùng vòng đêm mang mùa xuân ra đi
những ngón tay đang cắn nát dự cảm màu nhiệt đới mưu toan xám lạnh
tôi trong gương nghiến răng như loài thú hoang
phà ra hằng số nốt lặng đen hiện thể sự giam cầm ý thức Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Đỗ Tấn Thảo: 2 bài thơ

LÁ ƠI

Hắn nhẹ nhàng gác mái dầm
Săm se chiếc thuyền thúng đã củ
Bờ cát trắng ngày cuối đông
Ngày bão đêm giông con cá con mực ru hời
Bữa tươm tất chút nắng trời dong về phố thị
Cơn nắng hanh hao trên đường quê hương hờn tủi Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Đỗ Tấn Thảo: CON NGƯỜI VÀ THẾ GIỚI 3/4 LÀ NƯỚC

Xin đừng ảo tưởng người ơi
Cái tên không thể vá đời được đâu
Qúa nhiều hơi thở cơ cầu
Xin đừng hình nộm, đầu lâu lạc loài
Ngắm xem nhân thế mà soi
Chiếc áo đâu phải là nòi thầy tu (*) Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Đỗ Tấn Thảo: THƠ

SẮC MÀU CỦA GIÓ VÀ ĐÊM

Bạn hỏi gió! mùa thu về lên mắt
Con nai tơ lạc bước dạo trên đồi
Bữa son rỗi ai đó ngồi đếm tuổi
Cay đắng, hoan lạc nào quên lãng êm trôi
Cây lay động nghiêng từng mùa bối rối
Níu ngày hoang gốc cổ thụ xù xì Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)