Đỗ Tấn Thảo: GỞI TƠ VƯƠNG

Tạm biệt nhé ban mai đi vội vã
Thơm mọng căng hương đôi má em nồng
Đôi bím tóc mượt mà bờ vai xõa
Chưa rối tung hối hả muộn phiền
Gió hôn nhẹ đôi chân ngày vừa dẫm
Hân hoan reo lá hát khẽ ven đường Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

khaly chàm: đời thơm máu lệ lâu rồi

thơ cuồng đẫm rượu bao năm
hồn điên thao thức ôm mầm trăng say
động tình liếm những ngón tay
nuốt vài ngụm đắng trổ gai rú cười

mắt nhìn trắng dã con ngươi
thằng tôi xác sống kiếp người vô ngôn
từng chiều ngậm lửa hoàng hôn
trá hình thinh lặng biết tồn sinh tôi Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Đỗ Tấn Thảo: NGÃ THIÊN THU

Tôi đã nghe quá nhiều lời từ biệt
Đau, đỏ máu rơi trên cây khế sau cùng
Không làm dáng không phải nơi diễn mốt
Lời trối trăn thân xác bỏ đi rồi
Trong giá lạnh, mồ hôi và nước mắt
Khúc bi ai năm tháng và trôi Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

khaly chàm: viết cho tháng bảy

giọng âm chữ phản kháng tia chớp hảo vọng
mùi người vất vưởng nhầy nhụa lý tưởng
căm hờn di căn môi cười bật máu
thuộc tính trần truồng trên đỉnh mỏ ác
đái tháo tư tưởng tôi khai nồng lịch sử
từng người khụy xuống vụn vỡ bóng hình
những giọt máu lăn vòng trên vỏ bọc thời gian
vết thương đất linh cảm ánh nhìn khát vọng ra đi Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

khaly chàm: khải thị đêm

buổi chiều bắt đầu cho sự lặng im
từng hồi chuông vô minh ngân vang truy điệu
bóng đêm thức dậy đúng nghĩa chu kỳ
chơi trò hòa âm giữa hai bán cầu não của những hình nhân
khúc dạo đầu rao truyền sứ mệnh
về sự hủy diệt từ những ý tưởng của quỷ

nỗi thống khổ về thương xót lòng từ bi hóa đá
em hài lòng với cảm giác hôn môi luôn cổ điển Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 2.0/10 (1 vote cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

khaly chàm: ý niệm về nỗi sợ hãi cuối cùng

tôi có thét gào gì đâu
sao cứ dội lại trùng trùng âm sóng
khi ý tưởng muốn ám sát thời gian đã vụt biến
ánh sáng đang oặn mình chết dần trong vỏ bọc bóng tối
mặt trời đen nhỏ xuống từng giọt máu
chạm vào ngôn ngữ bị đóng đinh chói loá niềm kiêu hãnh Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)