Đỗ Tấn Thảo: TUỔI, CÕI THẦN TIÊN/ NHÀN DU

TUỔI, CÕI THẦN TIÊN

Này em nhớ tuổi thần tiên
Làm gì có những muộn phiền qua đây
Cánh diều căng gió bay bay
Đôi chân chiền chiện cỏ may lấm quần
Chiều chiều dủ dẻ thơm lừng
Tổ chim chột dột trong rừng ríu ran
Đám dưa mướt mát bên đàng
Đôi chim se sẻ sang hàng bắt sâu Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

khaly chàm: chẳng là gì khi đen một cõi

khứu giác những thằng đàn ông chợt lóe sáng
nhưng thường bị hụt hơi khi chao nghiêng theo chiều cảm xúc
đen đúa cái thói tật vuốt ve cõi lòng hạn hán
dục vọng chỉ là ngẫu tượng tự nhiên được sùng bái trong niềm ân huệ
cuối cùng
những người đàn bà luôn thích chớp mắt
loài rắn kí ức thiếu nữ chậm chạp trườn vào bóng đêm
khoanh tròn trong lỗ huyệt âm dương thuần tính
tự lột xác hiện hình bóng lụa
thật đơn giản như khói ẻo lả rồi biến mất
tôi giấu giọng nói vào cuống họng con chữ
chộp giật ban mai từ bàn tay ngờ vực ái tình
dường như những ẩn ngôn thơm mùi giả tạo

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

khaly chàm: cường điệu với ý tưởng

những ngày đi xa
rồi cũng phải quay về
cởi bỏ chiếc mặt nạ mộng du phỉnh phờ con chữ
cái bóng ám thị vui mừng
nó vịn vào hồn thơ điên tôi hay ngược lại
chợt muốn hôn vào cánh cửa khép trước khi bàn tay khẽ chạm
chỉ sợ mùi hương ngày cũ vụt bay lặng lẽ vào mưa Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Đỗ Tấn Thảo: KHÚC CA MÙA HÈ/ CÒN MÙA SAU GẶP LẠI

KHÚC CA MÙA HÈ

Rền vang biển nắng sóng xanh
Trắng tung ghềnh đá lay cành phi lao
Trong veo cơn khát xôn xao
Mùa hè rơi những vì sao tương phùng
Thần nông từ độ thung dung
Ấp iu cây cỏ ngàn trùng êm êm Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Lưu Tấn Thành: CÁI BÓNG

Anh không thể làm chủ được bản thân khi đời sống luôn ám ảnh anh thời gian qua, đi tìm phần đời còn lại của em. Anh trú ẩn dưới bốn góc tường thô sơ để vẽ cuộc đời mình lên đó. Bóng tối đã qua đi, những giọt sương đọng lại trên cành lá, thấy dập dờn những tàn dư của xã hôi lạc hậu. Cuộc sống toàn cầu đánh đổ bao nhiêu nước mắt người dân, họ hành trang đến một xứ xa lạ thời cổ chí kim, Hy Lạp hay La Mã, tổ tiên của anh đi đến đó để học hỏi mưu sinh đó em à.
Một năm trôi qua thật nhanh, Yama tự hỏi lòng mình, thế giới ảo trong chính bản thân có vụt dậy để chống lại cái tàn dư xã hội hay chăng, và anh đi tìm nàng để hỏi ra lẽ. Tháng mười có lẽ sẽ gặp nhau trong ngày lễ hội Katê, mọi người cùng hướng về cội nguồn, chia sẻ nỗi lo âu, hân hoan đón ánh mặt trời rạng rỡ của mọi gia đình. Nami ngồi trên ban công nghĩ về miền đất kỳ ảo trong lòng, cô đơn trên dải đất này chỉ là đồ bỏ đi, anh dẫn em về thế giới bên kia, thế giới ấy chỉ có em và anh. Không ai làm phiền hai ta. Tưởng chừng anh bỏ quên kí ức nào đó quanh đây, thời đại đồng tiền lấn áp đạo đức chỉ sống trong bớ bòng bong hồi sinh nguyên khí. Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Trần Quốc Toàn: DẤU LUÂN TRẦM/ TÔI MUỐN RU CHÚNG NGỦ BẰNG GIỌNG HÁT ANNABELLE

DẤU LUÂN TRẦM

Tôi vẽ tôi trong một buổi chiều trôi
Khoác áo choàng lau sậy đứng ngó chim bay
Tôi thấy con cái ra đời
Và người yêu tôi già đi

Tôi thấy căn phòng chuột bạch
Nét mặt của ngày trong ly trà nguội Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

khaly chàm: ngớ ngẩn về sự sống được trưng bày

sáng thứ bảy bắt đầu cơn khái niệm về một điểm chết thật gần
rụng xuống đáy ly đen thui niềm sân hận
chợt nhớ đêm qua giấc mơ chui ra từ cổ họng
định hình cho đôi môi nguyên thủy
em nói là rất nhớ anh
nhưng đó chỉ là âm vực kiêu sa thoát ra khỏi lồng ngực của vầng trăng muộn Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

khaly chàm- đánh tiếng khi ý nghĩ vẩn đục

khi rót những ý nghĩ mùa màng vào chiếc ly rỗng
lời thở than của đất xoay vòng trong một không gian đầy sự chết
tôi nào biết nói điều gì bây giờ
đành phải lặng nhìn thần hồn như khói ẻo lả theo chiều gió
thành phố trầm mặc chảy tràn giọng nói người quen thuộc đen đúa mùi mưa
nào hay đâu não trạng nhú ra những chiếc răng nhọn cắn sâu vào bầu trời ảo giác Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Đỗ Tấn Thảo: ẤP Ủ NHỮNG CƠN MƯA/ THÀNH PHỐ ĐI NGỦ TRƯA

ẤP Ủ NHỮNG CƠN MƯA

Cánh đồng nứt nẻ chân chim
Rạn khô châu thổ cằn cộc
Nhánh cây bần giòn tan
Cơn gió mùa nhiệt đới vừa kêu răng rắc

Đàn sấu ngơ ngác
Đám mây bạc uể oải buổi chiều muộn
Lướt qua chớp giật
Yêu châu thân mình ấp ủ những cơn mưa Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 8.0/10 (1 vote cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)