Tuệ Nguyên: Thơ 33 – Ngày em đi

Giữa ta và em có những hàng rào gai tình yêu xô đẩy và ta: kẻ bị giam cầm

phút chốc do dự trong nhất thời em quay gót rất nhanh để lại khoảng trống lặng nơi ánh sáng đổ trên đầu ta không nhận ra ta

[...]

Tuệ Nguyên: Thơ 32 – Em. Giấc mơ tình yêu

Em. Giấc mơ tình yêu trổ giữa tuổi xanh anh mãi sẽ không thể tan biến theo nghĩa đời sống cuốn chìm tất cả mà chỉ là đong chứa trong ký ức kín cửa anh Và em luôn là ánh hào quang hiện diện ngay cả những đêm em chưa được phép. Em. Giấc mơ [...]

Tuệ Nguyên: Thơ 31 – Cánh cửa đời sống

Phải chăng trái tim em cũng có chổ để tôi trú khi mà giữa quê hương tôi: kẻ lạc đường sa vào

mọi sự thể hiện như những nấc thang nâng đưa tôi/ em và cả chính nó ngốc đầu dậy

[...]

Tuệ Nguyên: Thơ 30 – Chúng ta là những kẻ đáng thương

Ở đó chúng ta có làng mạc và văn hóa chúng ta có thế hệ nối tiếp nhau chúng ta có ngôn ngữ chữ viết và những trang sách

nhưng chúng ta rất mù mờ về lịch sử học và tỏ thái độ với nó

[...]

Tuệ Nguyên: Cánh cửa khép

Đã đăng Tagalau 12 Tôi ra đi và khép cánh cửa lại

mọi cánh cửa nơi tôi đóng hết

đóng hết

không có một khoảng trống nào để nhìn về phía bên kia

cũng không có bảng chỉ dẫn nào cho sự quay lại

[...]

Tuệ Nguyên: Thơ 29 – Mặc

Nắng và gió bạo hành

và cỏ ở nơi ấy đã hết mọc đàn gia súc rủ nhau hướng mũi chân về nơi khác

mặc tháp chàm béo mập đang trang điểm và apsara không ngại ngùng lên sân khấu diễn trò

mặc đời sống luôn an tịnh và mọi người khỏe mạnh luôn tươi [...]

Tuệ Nguyên: Thơ 28 – Hỡi những bàn tay, đừng chạm vào ta

Những bàn tay ma thuật nhơ bẩn

những bàn tay nghiệt ngã gieo rắc suy tàn sao các ngươi dám chạm vào ta sao các ngươi dám biến ta thành tên hề đần độn sao các ngươi dám nặn ta thành kẻ tàn phế

[...]

Tuệ Nguyên: Thơ 27 – Panduranga – những đứa con

Những đứa con hư hỏng nổi loạn và bất trị những đứa con yêu cuồng dại tự do trong những cuộc phân tranh các ngươi là kẻ thua và lịch sử đã bỏ rơi

bánh xe gẫy trục kiềm tỏa sức mạnh ẩn tàng của các ngươi vùng hoang vu nhất bị lãng quên và [...]

Tuệ Nguyên: Thơ 26 – Bóng tối

Bóng tối và những câu chuyện về ngươi luôn luôn mang mầm bí mật từ thuở hồng hoang ngươi được ví như một thế lực hùng mạnh nhất

ngươi có bàn tay vô hình

[...]

Tuệ Nguyên: Thơ 25 – Chiếc bóng, con đường và chúng ta

Ở đây chỉ có một con đường

và chúng ta là kẻ mang giày cao gót đi lên trình diễn/ tạo dáng cho nó

trên mái đầu chúng ta là những chùm nho chín nhưng chúng ta không thể thoát khỏi giấc mơ để chạm bàn tay vào những kẻ biết bay hé răn cắn [...]