Tuệ Nguyên: Thơ 35 – Kỷ niệm cuối cùng cho một tình yêu

Khi sân khấu ái tình trở nên bừa bộn em ném vào tôi những thứ bùn tàn nhẫn để một phút lơ đễnh thôi trong bi đát tôi mặc nhiên cho bàn tay nhơ bẩn em thò tay lấy lại mảnh áo chung thuỷ được khâu vá chưa vẹn toàn bởi những lời thề thốt về bày trò xây đời với người bạn mới
Vì đắm chìm trong cơn say ái tình nên tôi không hay trong đôi mắt em chất chứa toàn phản bội ngơ ngác trước toà án lương tâm [thứ toà án mà tôi cho rằng nếu ai đó vẫn cố phớt lờ hay nhởn nhơ sống thì đó là thái độ của lũ súc vật và nền văn minh của nhân loại chưa thực sự sinh ra] tôi nghe nguồn hi vọng lạnh lùng ngoảnh mặt lê lết đi Continue reading

VN:F [1.9.17_1161]
Rating: 10.0/10 (2 votes cast)
VN:F [1.9.17_1161]
Rating: 0 (from 0 votes)

Tuệ Nguyên: Thơ 33 – Ngày em đi

Giữa ta và em có những hàng rào gai
tình yêu xô đẩy và
ta: kẻ bị giam cầm

phút chốc do dự
trong nhất thời em quay gót rất nhanh
để lại khoảng trống lặng nơi
ánh sáng đổ trên đầu ta không nhận ra ta Continue reading

VN:F [1.9.17_1161]
Rating: 10.0/10 (1 vote cast)
VN:F [1.9.17_1161]
Rating: +3 (from 3 votes)

Tuệ Nguyên: Thơ 32 – Em. Giấc mơ tình yêu

Em. Giấc mơ tình yêu trổ giữa tuổi xanh anh mãi sẽ không thể tan biến theo nghĩa đời sống cuốn chìm tất cả mà chỉ là đong chứa trong ký ức kín cửa anh Và em luôn là ánh hào quang hiện diện ngay cả những đêm em chưa được phép.
Em. Giấc mơ tình yêu mà một thời chiếc thảm nhung anh trải vụng về bằng con tim đập loạn xạ mời đón nụ cười duyên trên vành môi luôn khép kín em Nay phơi diễn trong anh lễ nghi cô đơn buộc tội kẻ si tình trước khối tình câm-nặng mà anh và em phải tự cấm cung trong nỗi buồn phiền nuối tiếc mãi mãi về sau. Continue reading

VN:F [1.9.17_1161]
Rating: 10.0/10 (1 vote cast)
VN:F [1.9.17_1161]
Rating: +1 (from 1 vote)

Tuệ Nguyên: Thơ 30 – Chúng ta là những kẻ đáng thương

Ở đó chúng ta có làng mạc và văn hóa
chúng ta có thế hệ nối tiếp nhau
chúng ta có ngôn ngữ chữ viết và những trang sách

nhưng chúng ta rất mù mờ về lịch sử học và tỏ thái độ với nó Continue reading

VN:F [1.9.17_1161]
Rating: 10.0/10 (1 vote cast)
VN:F [1.9.17_1161]
Rating: 0 (from 0 votes)

Tuệ Nguyên: Thơ 29 – Mặc

Nắng và gió bạo hành

và cỏ ở nơi ấy đã hết mọc
đàn gia súc rủ nhau hướng mũi chân về nơi khác

mặc tháp chàm béo mập đang trang điểm
và apsara không ngại ngùng lên sân khấu diễn trò

mặc đời sống luôn an tịnh
và mọi người khỏe mạnh luôn tươi cười tu bổ thêm sắc đẹp Continue reading

VN:F [1.9.17_1161]
Rating: 8.3/10 (4 votes cast)
VN:F [1.9.17_1161]
Rating: 0 (from 0 votes)

Tuệ Nguyên: Thơ 28 – Hỡi những bàn tay, đừng chạm vào ta

Những bàn tay ma thuật nhơ bẩn

những bàn tay nghiệt ngã gieo rắc suy tàn
sao các ngươi dám chạm vào ta
sao các ngươi dám biến ta thành tên hề đần độn
sao các ngươi dám nặn ta thành kẻ tàn phế Continue reading

VN:F [1.9.17_1161]
Rating: 10.0/10 (1 vote cast)
VN:F [1.9.17_1161]
Rating: 0 (from 0 votes)