Tuệ Nguyên: Quên

khi ngọn lửa bùng lên,

đời người chỉ là một chuyến du hoang

mẹ nói thế

ở mảnh đất được dệt lên bằng những huyền thoại

đàn bà lên men

đàn ông say

quên, quên hết

những bước đi còn in đậm dấu chân

 

*

quên!

tôi run sợ vì điều đó

vì cuộc sống và những món quà

có lẽ tôi quên lời cảm tạ

bởi dục vọng và những tội lỗi

có lẽ tôi quên lời sám hối

quên luôn cả chính mình

khi ở nơi tôi không còn xúc cảm

không nhận biết chi về độ run của con tim

chỉ có lý trí cố vươn tay hái lượm một đời sống vô thường

 

*

để khỏi quên mình là ai

tôi, một thằng Chàm dở hơi

trước bia đá vô danh ở bụi rậm

đã quỳ lạy

rằng, đây là văn hóa

như một đàn bò

tôi gặm nhấm đồng cỏ vàng ngọn

giữa cơn nắng và gió miền Trung.

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 1.0/10 (1 vote cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: +2 (from 2 votes)
Tuệ Nguyên: Quên, 1.0 out of 10 based on 1 rating

One thought on “Tuệ Nguyên: Quên

  1. thơ tuyệt quá anh N..

    VA:F [1.9.22_1171]
    Rating: 0.0/5 (0 votes cast)
    VA:F [1.9.22_1171]
    Rating: 0 (from 0 votes)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *