Tuệ Nguyên: Cánh cửa khép

Đã đăng Tagalau 12
Tôi ra đi và khép cánh cửa lại

mọi cánh cửa nơi tôi đóng hết

đóng hết

không có một khoảng trống nào để nhìn về phía bên kia

cũng không có bảng chỉ dẫn nào cho sự quay lại Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 10.0/10 (1 vote cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: +1 (from 1 vote)

Tuệ Nguyên: Thơ 29 – Mặc

Nắng và gió bạo hành

và cỏ ở nơi ấy đã hết mọc
đàn gia súc rủ nhau hướng mũi chân về nơi khác

mặc tháp chàm béo mập đang trang điểm
và apsara không ngại ngùng lên sân khấu diễn trò

mặc đời sống luôn an tịnh
và mọi người khỏe mạnh luôn tươi cười tu bổ thêm sắc đẹp Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 8.3/10 (4 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Tuệ Nguyên: Thơ 28 – Hỡi những bàn tay, đừng chạm vào ta

Những bàn tay ma thuật nhơ bẩn

những bàn tay nghiệt ngã gieo rắc suy tàn
sao các ngươi dám chạm vào ta
sao các ngươi dám biến ta thành tên hề đần độn
sao các ngươi dám nặn ta thành kẻ tàn phế Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 10.0/10 (1 vote cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Tuệ Nguyên: Thơ 27 – Panduranga – những đứa con

Những đứa con hư hỏng nổi loạn và bất trị
những đứa con yêu cuồng dại tự do
trong những cuộc phân tranh các ngươi là kẻ thua
và lịch sử đã bỏ rơi

bánh xe gẫy trục kiềm tỏa sức mạnh ẩn tàng của các ngươi
vùng hoang vu nhất bị lãng quên và ít được chạm đến
các ngươi: kẻ mải mê ngủ vùi Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 10.0/10 (2 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: +1 (from 1 vote)

Tuệ Nguyên: Thơ 25 – Chiếc bóng, con đường và chúng ta

Ở đây chỉ có một con đường

và chúng ta là kẻ mang giày cao gót đi lên trình diễn/ tạo dáng cho nó

trên mái đầu chúng ta là những chùm nho chín
nhưng chúng ta không thể thoát khỏi giấc mơ để chạm bàn tay vào
những kẻ biết bay hé răn cắn vào khiến những trái chín khô rơi rụng
và chúng ta là kẻ cúi đầu lượm nhặt Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 8.0/10 (2 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: +2 (from 2 votes)

Tuệ Nguyên: Thơ 24 – Cuộc hành trình tìm một con mắt

Vì lo khóc cho tấm thân tao đã rớt mất một con mắt

có lẽ là thất lạc ở quê nhà
tao đang tìm nó
bằng một con mắt còn lại và nhìn cả thời cuộc đang đảo nghiêng

Thời đại hoàn cầu những luồng văn hóa sặc sỡ màu sắc đan chéo nhau

dấu ấn quê hương chỉ là vạch ban đầu để ta bước đi Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Tuệ Nguyên: Thơ 23 – Ở đây là một địa ngục

Ở đây là một địa ngục

và những cỗ máy đang đếm cơ thể sống theo thứ tự giảm dần cho đến
tất cả chỉ là xác chết

nhưng tại sao tiếng khóc [than] và tiếng cười [giễu] lại va chạm làm rung
màng nhĩ tôi
âm thanh đó phát ra từ đâu? Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 10.0/10 (1 vote cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Tuệ Nguyên: Thơ 22 – Giá trị tinh thần bị đong cứng

Sinh ra chúng ta đã biết và chấp nhận

cái chối từ mập mờ, lửng lơ
chúng ta như quay lưng
nhưng lại đối diện với thái độ dửng dưng

Chúng ta như thể người sống trong vùng mù mờ
thi hành những gì mình không ý thức được bao giờ Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Tuệ Nguyên: Thơ 21 – Những bước nhảy

Những bước nhảy của chính ngươi
những bước nhảy qua hố hầm vặt vãnh
những bước nhảy qua đêm dài hãi hùng
những bước nhảy qua sa mạc điêu linh
những bước nhảy của sự hỗn xược/ dở khóc dở cười
những bước nhảy của chết chóc/ điên loạn/ trầm tư Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)