Đỗ Tấn Thảo: CON NGƯỜI VÀ THẾ GIỚI 3/4 LÀ NƯỚC

Xin đừng ảo tưởng người ơi
Cái tên không thể vá đời được đâu
Qúa nhiều hơi thở cơ cầu
Xin đừng hình nộm, đầu lâu lạc loài
Ngắm xem nhân thế mà soi
Chiếc áo đâu phải là nòi thầy tu (*) Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Đỗ Tấn Thảo: THƠ

SẮC MÀU CỦA GIÓ VÀ ĐÊM

Bạn hỏi gió! mùa thu về lên mắt
Con nai tơ lạc bước dạo trên đồi
Bữa son rỗi ai đó ngồi đếm tuổi
Cay đắng, hoan lạc nào quên lãng êm trôi
Cây lay động nghiêng từng mùa bối rối
Níu ngày hoang gốc cổ thụ xù xì Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Đỗ Tấn Thảo: Thơ

SẮC MÀU CỦA GIÓ VÀ ĐÊM

Bạn hỏi gió! mùa thu về lên mắt
Con nai tơ lạc bước dạo trên đồi
Bữa son rỗi ai đó ngồi đếm tuổi
Cay đắng, hoan lạc nào quên lãng êm trôi
Cây lay động nghiêng từng mùa bối rối
Níu ngày hoang gốc cổ thụ xù xì Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Đỗ Tấn Thảo: 2 bài thơ

NÚI QUẾ VÀ CÁNH ĐỒNG

Gánh củi thất lạc bữa cơm đạm bạc
Quên buổi chiều bước chân xuống núi
Lững thững về nhà
Sức vóc vạm vỡ thân tre ngà
Ly rượu tiệc trăng non
Gốc tre già thơm thảo nồi bánh tét đêm ba mươi Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)