Tôi là người hạnh phúc nhất-10. HẠNH PHÚC TỪ XA & HƠI… LỚN

Có được niềm vui thường nhật nhỏ bé, ngày qua ngày, đã vui. Nhưng không phải vì thế mà niềm vui lớn, xa thôi mò tới nhà. Cho dù tôi đã về quê ẩn cư, nghĩ thôi đừng “đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt”, vậy mà thi thoảng hắn vẫn ghé. Và tôi chiều… Xa, sau Đam Hani, tôi...

Tôi là người hạnh phúc nhất-08. TÔI LƯỢM RÁC

[Giải minh về ông Inrasara “làm màu”!] Tút “Tôi là người hạnh phúc nhất-01: Gương sáng cộng đồng”, có bạn nhắn tin đùa: “Ông Inrasara làm màu”, tôi hẹn sáng nay nói rõ công chuyện. “Làm màu”, chợt nhớ hôm nói chuyện ở Cà-phê thứ Bảy Văn học 2016 chủ đề: “Chúng ta nợ...

QUÀ TẶNG MỖI SỚM MAI HỒNG

[Tôi là sinh linh hạnh phúc nhất-03] 4g: Thức dậy, làm vài thao tác yoga, vệ sinh, mở computer viết tút – xong bỏ đó, ra ngoài sân thể dục. Là thói quen gần như thành tập tục mỗi sáng của tôi. Sau đó, thứ tự… [1] Lá trà xanh [có bán dưới Chợ Động, Phan Rang] +...

Tôi là sinh linh hạnh phúc nhất-01. GƯƠNG SÁNG CỘNG ĐỒNG

[hay. Từ Thằng Trạm Mát đến Ông Trạm Điên] “Gương sáng cộng đồng” không phải sáng kiến của tôi, mà là thầy Quảng Đại Hồng. Hiệu trưởng thời Tiểu học, thầy Hồng dạy tôi 5 tuyệt chiêu: Thể dục buổi sáng, Vệ sinh làng, Đào giếng, Trồng cây và Làm thơ. Vài trăm học sinh...

ĐỒNG ĐỘI & NGƯỜI TÌNH

Nhập cuộc về hướng Mở, nhìn rộng, nghĩ xa và để đi đường dài, kẻ đồng hành là không thể thiếu. Nam hay nữ, ngắn hay dài hạn. Cho dù một mình một ngựa tôi vẫn có thể đi, như đã từng, nhưng với công cuộc chung, tôi không thể thiếu đồng đội. Thế nên khởi sự công cuộc nào...

Làm sao để không bị thua-06. TÔI GIÀU CỠ NÀO, TỪ ĐÂU?

[Kể, khi tôi đã trắng tay] Giai đoạn-1. Ở quê 11 tuổi tôi đã… giàu. Đậu Thủ khoa Trung học, tôi nhận học bổng lớn suốt 6 năm. Thời gian đó, tôi bán cà-rem, đào chuột, mót lúa, và làm khối việc trẻ con Cham nông thôn nghèo làm, để có tiền tiêu. Tôi 2 năm kế toán trưởng...