Sống triết lí Cham-68. HÃY DÁM CÔ ĐƠN

“Cứ phong nhã để cho đời bớt tục” – Xuân Diệu. Sokrates nói đại ý: Kẻ tầm thường tám thị phi con người, sinh linh bậc trung bàn về sự việc, còn người cao đại luận về ý tưởng. Câu hỏi, làm thế nào thoát khỏi sự tầm thường? Trả lời: dám cắt đứt với đám đông ồn ào. Dám...

NÓI 1 LẦN RỒI THÔI

[Giải đáp 4 câu hỏi: Tại sao block, Vì sao rời bỏ, Trước khi “rời bỏ”, làm gì? Chuyện Bà-ni, và Vấn đề CHẤT TRỤ] 1. Tại sao block? Tôi “sống triết lí”, nghĩa là nguyên tắc, nhất là vụ việc liên quan đến chữ nghĩa. Từ chơi facebook năm 2014, mỗi ngày tôi có 1-2 tút,...

Chuyện đời thường. MÌNH VÌ MỌI NGƯỜI

[Còn sống một ngày là còn ích đời một thứ, dẫu thứ ấy bé tẻo tèo teo] Mình vì mọi người, tức mình vì chính mình, bởi “giết người đi thì ta ở với ai”. Đó là nói to, chứ ở đời thường, nó như vầy. Mới đây chỉ vì va quẹt nhí mà một chị kêu “làm cho ông Trạm mất uy tín...

Sống triết lí Cham-67. CHAM & TÔI – 20 SUY TƯỞNG NGẮN

[1] Văn hóa Champa là văn hoá đùa vui chịu chơi cả trong đau khổ (Lễ Tẩy trần tháng Tư, 2002) [2] Hiểu, thì càng yêu hơn (Chamyouth.com, 2007) [3] Con không thể chọn làm đứa con tổng thống Pháp hay cháu đích tôn quốc vương Brunei con không thể chọn ra đời ở Thái Lan...

Sống triết lí-64. NẾU TÔI KHÔNG TỪ BỎ…

Một bạn trách tôi về vụ rời Cty Thổ cẩm, bỏ mặc Cty đi xuống; về bỏ lại tài sản cho Hani, để Hani bị hết người này đến người kia lừa, vân vân. Tôi nói vui, nếu Minh Tuệ không rời bỏ nhà, không từ bỏ vườn sầu riêng, thì làm gì ta có một Minh Tuệ của hôm nay. Tôi cũng...

Sống triết lí-63. HIỂU MỆNH, YÊU MỆNH &

Khi con tàu bị đắm, bao nhiêu là con chuột vội vã chạy thoát thân. Quê hương rã rời, lòng người đảo điên, các thành phần ưu tú nhất bỏ làng xóm ra đi. Có nên trách cứ họ không? – Không. Bởi họ không còn chọn lựa nào khác. Glơng Anak cũng không khác: ông chạy đi. Thế...

Sống triết lí-62. HÀNH ĐỘNG TRONG CHÂN TRỜI KHẢ THỂ

[nền tảng của nền tảng sống chính cuộc đời bạn] Đời người, đâu là điều quan yếu nhất? Thời trai trẻ, ta có câu trả lời ngay không cần suy nghĩ, đó là tình yêu. Sang tuổi 30, là ước mơ và hoài bão; qua 40 là công danh, sự nghiệp. Đến khi công thành danh toại, tuổi 50...