Lưu Tấn Thành: Đi

Con đi

về miền đất nắng chính trái tim con

con mơ

đời người Thượng đế ban phát

chốn thiên đàng con vượt qua

nơi mọi người chia bùi sẻ ngọt

còn con lang bạt đầu đường xó chợ

tình yêu trôi về đâu không biết

câu thơ dở hơi từng trang lứa đọc qua

con sầu não ánh mắt mộng mị

con hét lên cả sự sống

cho hơi con tỏa ánh xuống đường làng

con là ai chốn địa đàng này

rơi xuống bảy tầng hai ba năm trôi

lơ đễnh bể đời phù du

con là Chàm phai tàn thiên thu

con Raglai mình vươn vội chiều hôm

tà áo trắng con đến trường

hành trình con đến chỉ lay lơn

con phải đi xa nơi trần thế

tim con nát cả căn phòng lạnh

đêm mưa con ru rú lòng mình

phận thấp tài cán không là chi

tuổi thơ ngán nổi mớ râu ri

hổ lớn vụt bay mất khi mào

con bước nhẹ tênh trong hớ hễnh

con khập khềnh với lửa Cao Nguyên nóng

đạp lên đời con bỗng khẽ hồn mình

cổ và máu trong Chàm ta

nhảy trong óc con bao kì vĩ

ở nơi ấy con sống tự kỉ

dằn vặt tim mình với loài bướm tri kỉ

con đặt vai con ngang tầm thế giới

tôn ti ta giờ khép lép lẽ lơ

ôi ! đời long bong hơi thơ con

ai khóc cho con năm tháng sầu

ai buồn tộc con mớ mi thay

con xa quê hương với ánh mắt đàn cừu

xa người yêu bao cơn mê hằn xó

con là con mờ phai tàn tụa

Chàm ta nòi giống dòng giông

Khóe mi con biết khóc khi nào

Cho hơi sương giăng lối về tương quan

Con đi giữa lòng đất mẹ

Hồn con quyện hòa thân thể

Con là con muôn ngàn khóe mắt.

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *