QUÀ TẶNG MỖI SỚM MAI HỒNG

[Tôi là sinh linh hạnh phúc nhất-03] 4g: Thức dậy, làm vài thao tác yoga, vệ sinh, mở computer viết tút – xong bỏ đó, ra ngoài sân thể dục. Là thói quen gần như thành tập tục mỗi sáng của tôi. Sau đó, thứ tự… [1] Lá trà xanh [có bán dưới Chợ Động, Phan Rang] +...

Xả bán. KHO HÀNG THỔ CẨM SẮP… RỖNG!

[Tôi là sinh linh hạnh phúc nhất-02] Sống, tôi ngán nhứt đời là… RÁC. Ngán, thì phải… nghiên cứu, để trị! Nghiên cứu – thuở Pô-Klong là rác học trò, mênh mông rác. Nếu thầy Jay lượm rác bịt cà-rem các thứ học sinh ăn vứt bừa bãi, thì tôi là rác giấy một mặt các...

Tôi là sinh linh hạnh phúc nhất-01. GƯƠNG SÁNG CỘNG ĐỒNG

[hay. Từ Thằng Trạm Mát đến Ông Trạm Điên] “Gương sáng cộng đồng” không phải sáng kiến của tôi, mà là thầy Quảng Đại Hồng. Hiệu trưởng thời Tiểu học, thầy Hồng dạy tôi 5 tuyệt chiêu: Thể dục buổi sáng, Vệ sinh làng, Đào giếng, Trồng cây và Làm thơ. Vài trăm học sinh...

BA CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG

Tuần tự… [1] Kết toán Đam Hani, tiền phúng điếu thấp đến bất ngờ. Là bất ngờ với bà con hay ai khác, chứ với tôi: không. Tôi nói: – Hani có 3 đóng góp lớn cho Chakleng & Cham [đã kể], nàng làm thiện nguyện nhiều, rất nhiều. Thế nhưng, đó không là nợ vay-trả...

INRAHANI, TIẾNG TẠ ƠN & LỜI VĨNH BIỆT

Hani là người nữ đặc biệt, đặc biệt – từ một “hoa khôi” tuổi 18 mà đã dám bỏ tất cả, để lên đường theo tiếng gọi lí tưởng; đặc biệt – cả ở sự trân trọng, lòng biết ơn. Hani cảm ơn tôi, không phải chuyện mang vật chất làm chất trụ cho gia đình, không phải...