QUÀ TẶNG MỖI SỚM MAI HỒNG

[Tôi là sinh linh hạnh phúc nhất-03] 4g: Thức dậy, làm vài thao tác yoga, vệ sinh, mở computer viết tút – xong bỏ đó, ra ngoài sân thể dục. Là thói quen gần như thành tập tục mỗi sáng của tôi. Sau đó, thứ tự… [1] Lá trà xanh [có bán dưới Chợ Động, Phan Rang] +...

Xả bán. KHO HÀNG THỔ CẨM SẮP… RỖNG!

[Tôi là sinh linh hạnh phúc nhất-02] Sống, tôi ngán nhứt đời là… RÁC. Ngán, thì phải… nghiên cứu, để trị! Nghiên cứu – thuở Pô-Klong là rác học trò, mênh mông rác. Nếu thầy Jay lượm rác bịt cà-rem các thứ học sinh ăn vứt bừa bãi, thì tôi là rác giấy một mặt các...

Tôi là sinh linh hạnh phúc nhất-01. GƯƠNG SÁNG CỘNG ĐỒNG

[hay. Từ Thằng Trạm Mát đến Ông Trạm Điên] “Gương sáng cộng đồng” không phải sáng kiến của tôi, mà là thầy Quảng Đại Hồng. Hiệu trưởng thời Tiểu học, thầy Hồng dạy tôi 5 tuyệt chiêu: Thể dục buổi sáng, Vệ sinh làng, Đào giếng, Trồng cây và Làm thơ. Vài trăm học sinh...

Tiếng Cham của bạn-BẢO TỒN BẢN SẮC, LÀM GÌ?

Một bạn trẻ sau khi dự buổi thuyết trình tại Sứ quán Thụy Sĩ, đã “theo” tôi lên tận hội thảo ở Đại học Thái Nguyên, để hỏi câu hỏi duy nhất: “Nhà thơ có đề cập người Cham rất ý thức bảo tồn bản sắc văn hóa dân tộc, xin hỏi chỉ ý thức thì có đủ không? Và nếu muốn bản...

Sống Triết lí Cham-55. YÊU NỖI CÔ ĐƠN

“Cô đơn” có mặt từ rất sớm trong thơ tôi, sau đó trở đi trở lại nhiều lần. Năm 1982, ở “Bàn chân, con đường, bóng tối”: “Bao giờ? trút gánh nặng xuống – lên đường con đường băng qua buổi chiều những thời đại gặp gỡ người tình nhân: cô đơn” Năm 1984, là bài thơ “Trên...