Đỗ Tấn Thảo: CHÙM HAIKU

1. Ê hề Thành phố tráng lệ Rạng về vầng trăng 2. Cánh đồng lưu ly Hoàng hôn đẫm tím Đậu nàng chim ri 3. Thiên nga múa tiêu sầu Xanh mặt hồ phẳng lặng Không biết chảy về đâu 4. Cỏ gai Mọc trên bình đất thó Xanh chiều lặng thinh 5. Thương nhớ đong đầy Tình yêu vỗ cánh...

Ngụ ngôn Hậu hiện đại. ĐỂ LÀM GÌ, NGỤ NGÔN?

[Kho tàng văn học Cham có ngụ ngôn không?] Tút “Hani, tôi & những đứa con cá biệt”, bạn An Lam còm: “Không có đứa nào ra hồn hết mà cứ ngồi ca tụng”. Đó là nghĩ từ định kiến, không hiểu ý chính của tút, và nhất là chưa  hiểu mục đích của mọi loại ngụ ngôn nói...

Đỗ Tấn Thảo: TẾT VÀ NHỮNG TÀU LÁ CHUỐI 

Truyện ngắn   Nhà tôi gần nhà nó, gần đến nỗi con rắn mối da láng lậy trườn quá rào gợn tiếng lướt tiêu sơ, tiếng mối mọt gặm nhấm còn nghe rệu rạc hao gầy, tiếng con thạch sùng tặc lưỡi đêm khuya còn nghe dư vang nỗi niềm hối tiếc, tiếc cho đời người những năm...

Ngụ ngôn Hậu hiện đại. 10 HỎI & TRẢ LỜI NGẮN NHẤT

1. Người làng tặng biệt danh “thằng Trạm mát”, Sara nghĩ thế nào? – Tôi vui vẻ nhận, bởi nó chuẩn không cần chỉnh. 2. Tại sao Sara bỏ Đại học? – Tôi thấy ở đó mình không học được gì cả. 3. Về Cham, đâu là mệnh đề của chính mình Sara khoái nhất? “Văn hóa...

Ngụ ngôn Hậu hiện đại. TÔI LÀM… LỚN TẬN ĐÂU…

[Tôi công an, tôi đảng viên, tôi làm… lớn] Khi tôi ra Tagalau ấm êm, khi tôi nhận nhiều giải thưởng danh giá, khi tôi xuất hiện trên trăm diễn đàn lớn trong lẫn ngoài nước, nhất là – khi tôi lên tiếng về nhiều vấn đề cộm mà “chả bị gì”, bà con ở quê nhà đồn tôi...