Đỗ Tấn Thảo: TẾT VÀ NHỮNG TÀU LÁ CHUỐI 

Truyện ngắn   Nhà tôi gần nhà nó, gần đến nỗi con rắn mối da láng lậy trườn quá rào gợn tiếng lướt tiêu sơ, tiếng mối mọt gặm nhấm còn nghe rệu rạc hao gầy, tiếng con thạch sùng tặc lưỡi đêm khuya còn nghe dư vang nỗi niềm hối tiếc, tiếc cho đời người những năm...

Ngụ ngôn Hậu hiện đại. 10 HỎI & TRẢ LỜI NGẮN NHẤT

1. Người làng tặng biệt danh “thằng Trạm mát”, Sara nghĩ thế nào? – Tôi vui vẻ nhận, bởi nó chuẩn không cần chỉnh. 2. Tại sao Sara bỏ Đại học? – Tôi thấy ở đó mình không học được gì cả. 3. Về Cham, đâu là mệnh đề của chính mình Sara khoái nhất? “Văn hóa...

Ngụ ngôn Hậu hiện đại. TÔI LÀM… LỚN TẬN ĐÂU…

[Tôi công an, tôi đảng viên, tôi làm… lớn] Khi tôi ra Tagalau ấm êm, khi tôi nhận nhiều giải thưởng danh giá, khi tôi xuất hiện trên trăm diễn đàn lớn trong lẫn ngoài nước, nhất là – khi tôi lên tiếng về nhiều vấn đề cộm mà “chả bị gì”, bà con ở quê nhà đồn tôi...

Ngụ ngôn Hậu hiện đại. TÔI LÀ KẺ… KHIÊM TỐN

Có được kiến thức khác lạ, ta khoe; giỏi hơn hàng xóm tí, ta khoe; gia đình có vẻ hạnh phúc hơn láng giềng, ta cũng mang ra khoe. Du lịch, tiệc tùng hay giải thưởng, thành tích bé hay to, vân vân thứ. Facebook tạo mọi cơ hội cho ta khoe. Khoe, kẻ cảnh hẩu xúm vào...

Ngụ ngôn Hậu hiện đại. TÔI GIỎI HƠN TÔ ĐÔNG PHA

thế mà kém tôi, mới kì. Chuyện kể, chơi thân với thiền sư Phật Ấn, ông có thơ rằng: “Tám gió thổi không động/ Ngồi vững trên đài sen.” Nghĩ mình đã “tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến”, Tô ta mới sai người mang bài thơ sang chùa. Thiền sư chơi nghịch chỉnh lại 2 chữ...

Đỗ Tấn Thảo: CHÙM HAIKU

1. Con đường thảnh thơi Ban mai và chân trời Sỏi lao xao cất bước + 2. Chim câu Vẫy địa cầu danh vọng Cân bằng chênh chao + 3. Trăng mông mênh Cửa ngôi đền Thai nghén + 4. Chiều thơ Nơi cuộc chờ hữu hạn Xuân rạng rỡ lang thang + 5. Phơi phới đi hoang Non ngàn rơi Lời...