Đỗ Tấn Thảo. TRƯỜNG CA QUÊ NHÀ

1 Bí đao là bí đao ơi Thòng dài chạm đất cả đời bí nâu Cho bà bỏm bẻm nhai trầu Dưới giàn lá lợp mái đầu hoa râm Trái thị tròn lẳn đêm rằm Vàng ươm rời rã hỏi thăm lưng đồi Hương thơm thoang thoảng tao nôi Bay đi bay lại bà ngồi đong đưa Cát ươm trắng những hàng dừa...

Ngụ ngôn Hậu hiện đại. CHUYỆN VĂN NGHỆ AN NAM

Anh những tưởng chuyện đùa vui tí chút Anh không ngờ giỡn mãi đến điêu linh – Bùi Giáng. Năm xưa nơi cánh đồng HTX văn học Việt Nam nẩy ra anh chàng chê Lý Đợi không biết làm… thơ. Và quyết mở lớp bổ túc dạy tay Mở Miệng xịn này, rằng thơ thì phải: 1. Rành niêm...

BẲNG TIẾN SĨ CŨNG CẦN CHỚ CHẲNG PHẢI KHÔNG

Kiến thức cần sự chứng nhận, ở đó bằng cấp là một. Nếu không, nó phải được thực chứng qua công trình; công trình kia giá trị hay không cũng cần đến đánh giá của giới chuyên môn nữa. Bởi có không ít nhà ra sách ào ào mà chả xài được miếng nào. Và cuối rốt, mọi mọi phải...

Ngụ ngôn Hậu hiện đại. TÔI SUÝT LÀM CHÁNH TRỊ

Tôi hiếm khi đến cơ quan công quyền, dù có quen thân với nhiều quan lớn. Không đơn xin việc, còn thư kiến nghị gì đó lên Bộ trưởng hay Thủ tướng, tôi tránh xa. Lên trưởng Thôn tôi còn chưa, huống chi… Nó liên quan đến sống triết lí sống, chứ không phải cao ngạo chi...

Ngụ ngôn Hậu hiện đại. BẢN TÍNH KHÓ DỜI

Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời – ông bà ta nói thế. Quan sát đời, tôi cũng đã thấy thế, từ vô số kẻ sống gần tôi, và quanh tôi. Chân lí kia luôn đúng không? Và con người – một “cây sậy suy tư” [Pascal] chịu thua bản tính, bản năng chăng? Tiếp: “Gieo hành vị,...