NHỮNG BÈ TRẦM

Những bè trầm mải miết cao cả                                                                                                

Của ngàn năm trước, ngàn năm sau tinh khôi

Những sớm mai cứ đến trải phơi

Rồi hoàng hôn thu mình nương náu

Góc mảnh vườn lá phổi phố con

Nải chuối xanh đơn độc trên cành

Rau muống biển lăn khô vẫn tím

Cớ chi ngồi vọc cát mênh mông

….

Dấu lặng của âm nhạc đã rời sân khấu

Tự tình khi khúc ca linh thánh cất lên

Từ vực sâu và cô độc

Nhẹ bay bay giai điệu thiêng liêng loài người vinh hạnh

Từ gió trời và vô môn quan

 Vi vu thả rơi lời hò hẹn mùa lịch lãm

Đâu đó kết lại bộ lạc sống sót

….

Sắc màu khung kiếng bảo tàng chợt chai lỳ khô cứng

Diệp lục hỏi han thương lượng nắng vàng

Làn da bánh mật mộc mạc hanh hao

Đi chân trần, mắt mở rừng xanh thẳm

Đường ong, trăng ứa màu

Vẽ ngôi làng cư ngụ

+

TRÁI ĐẤT QUAY QUANH MẶT TRỜI

Trái đất đi hỏi mặt trời

Bình minh khơi mở muôn lời xa xưa

Bao nhiêu nồng ấm cho vừa

Tình yêu nắng phượng vẫn chưa chịu dừng

Hôm nay mưa hạt nước chưng

Ấy là diệu thể đã từng bén hơi

Ghé hoang tàn những cuộc chơi

Ngày đi rất vội vọng thời kinh không

….

Từng cánh bướm trắng sang sông

Còn đây đời kén phương đông đẫm đầy

Cuộn mình trong cõi liêu trai

Ánh ly trà đượm hoa lài tỏa hương

Nào khoảnh khắc nào dặm trường

Bao nhiêu tan hợp tơ vương khôn cùng

Nào sáng tối thắm tình chung

Hư không di dưỡng song trùng sinh sôi

+

NGÀY TRÔI ĐI VỪA XANH VÓI

Ngày ngang đồi đá xám

Hòn nhấp nhô bông lau trắng vờn theo

Du khách lại qua tựa gió mòn vách lối

Bóng mây lặn in uốn lượn chân đèo

Vài mỏm đá hứng khởi nhô ôm bờ sóng vỗ

Ngọn triều dâng ru giấc phía đại dương

….

Ai đã đến dừng chân lưng trời vắng

Xếp lại ngàn năm đá kiêu hãnh kiên gan

Đưa tay vói chạm xanh biển nằm soi mình vô tận

Vịnh biếc lộng buồm giăng

Ngã hành hương xê dịch thả nhẹ

Cỏ mọc sóng xô tan từng nhịp thở ân cần

+

CHỮ VIỆT

À ha “lời nói gió bay”

Tìm đâu gìn giữ tỷ ngày cõi yêu

Thanh Chiêm (1) nắng chảy mưa phiêu

Khai sinh chữ Việt muôn điều nước non

….

Qua bao vùi dập héo hon

Bể dâu thay đổi mộng còn rằm trăng

Ơ hay pháp tánh thân quen

Văn tự lấp lánh thường hằng chứng nhân

….

Rimbaud (2) đã rất phân thân

Từng chữ cũng rực máu gân đầm đìa

Lưu Quang Vũ (3) đẫm vời, lia

Tiếng Việt (4) chan chứa ô kìa vàng son

….

Phế hưng muôn dặm chon von

Về đây xếp lại đưa hồn uy linh

Pilot hút mực nghiêng bình

Biên trên giấy thẳm tự tình mây bay

….

Hoang vu đằm thắm cánh tay

Ngày trôi trên những bờ vai thầm thì

Búi hồng cổ tháp hồi quy

Dòng sông lấp lánh cong mi dáng thuyền

….

Sống mũi thấp thoáng nhành duyên

Phập phồng nảy nở những miền dấu yêu

Dinh trấn xưa trong cô liêu

Mái tình rợp bóng bỗng triều dư vang.

(1): Dinh trấn Thanh Chiêm được xem là Kinh đô thứ hai của xứ Đàng Trong, nay thuộc Phường Điện Bàn, Tp Đà Nẵng. Nơi giáo sĩ Alexan dre de Rhodes và Linh mục Francisco de Pina đã khai sinh ra chữ Việt ngày nay.

(2): Nhà thơ Rimbaud có bài thơ Nguyên âm

(3,4): Nhà thơ Lưu Quang Vũ có bài thơ Tiếng Việt

+

TƯƠNG PHÙNG

Con còng gió mệt nhoài rượt đuổi

Ngày lông nhông trên cát biển ưu phiền

Giấu bất hạnh vào hang khỏa nỗi buồn thế kỷ

Vết thương nằm yên nghe nhói rát

Sóng vẫn miên man dâng từ nước thẳm xanh ngời

….

Và lộng gió nghe ngày chưa cạn

Rượi mát thênh thang lạc bước bãi đồi

Nghe dìu dặt chân trời vừa đến

Đem mênh mông xoa dịu bần hàn

Giới hạn và vô cùng

Nghe xa xăm đong đưa tương phùng bé bỏng

 ….

Hồi còi tàu kéo dài bến cảng

Kéo sớm mai nhỗ neo

Chênh chao những tấm ván gỗ mùn

Con tàu không mối mọt dẫu môi trường ô nhiễm

Không mục rã trên bước thời gian xiêu vẹo

Trên hành trình bồng bềnh trùng khơi