Xả bán. KHO HÀNG THỔ CẨM SẮP… RỖNG!

[Tôi là sinh linh hạnh phúc nhất-02] Sống, tôi ngán nhứt đời là… RÁC. Ngán, thì phải… nghiên cứu, để trị! Nghiên cứu – thuở Pô-Klong là rác học trò, mênh mông rác. Nếu thầy Jay lượm rác bịt cà-rem các thứ học sinh ăn vứt bừa bãi, thì tôi là rác giấy một mặt các...

Tôi là sinh linh hạnh phúc nhất-01. GƯƠNG SÁNG CỘNG ĐỒNG

[hay. Từ Thằng Trạm Mát đến Ông Trạm Điên] “Gương sáng cộng đồng” không phải sáng kiến của tôi, mà là thầy Quảng Đại Hồng. Hiệu trưởng thời Tiểu học, thầy Hồng dạy tôi 5 tuyệt chiêu: Thể dục buổi sáng, Vệ sinh làng, Đào giếng, Trồng cây và Làm thơ. Vài trăm học sinh...

Tiếng Cham của bạn-BẢO TỒN BẢN SẮC, LÀM GÌ?

Một bạn trẻ sau khi dự buổi thuyết trình tại Sứ quán Thụy Sĩ, đã “theo” tôi lên tận hội thảo ở Đại học Thái Nguyên, để hỏi câu hỏi duy nhất: “Nhà thơ có đề cập người Cham rất ý thức bảo tồn bản sắc văn hóa dân tộc, xin hỏi chỉ ý thức thì có đủ không? Và nếu muốn bản...

Sống Triết lí Cham-55. YÊU NỖI CÔ ĐƠN

“Cô đơn” có mặt từ rất sớm trong thơ tôi, sau đó trở đi trở lại nhiều lần. Năm 1982, ở “Bàn chân, con đường, bóng tối”: “Bao giờ? trút gánh nặng xuống – lên đường con đường băng qua buổi chiều những thời đại gặp gỡ người tình nhân: cô đơn” Năm 1984, là bài thơ “Trên...

Sống Triết lí Cham-54. 4 TRỤ CỘT TRIẾT LÍ TÔI

Đứng trụ trên 4 chân kiềng, tôi – nói, viết, làm & sống… [1] Tâm thế giải sân hận của Ariya Glơng Anak. Đông và Tây, Nam và Bắc, Cham và Việt, trong với ngoài… và ngay cả sân hận mang tính cá thể cũng cần giải. Giải, để cùng thắng. [2] Tư tưởng Phi tâm hóa...