Ngụ ngôn Hậu hiện đại. CỦA KHÔNG PHẢI LÀ TÔI

Hắn chê đầu tôi hói, tóc tôi không phải là tôi: tôi hiểu hắn không chê tôi. Hắn chê chân tôi ngắn, chân tôi không phải là tôi: nghĩa là hắn không chê tôi. Hắn chê thơ tôi dở, thơ tôi không phải là tôi: đích thị không phải hắn chê tôi. Hắn chê tác phẩm tôi kém, tác...

Ngụ ngôn Hậu hiện đại. TẬT XẤU CỦA TÔI

[1] Bạn tôi quan Huyện, lần đầu ra thủ đô, ôm về tấm ảnh chụp chung với quan lớn, liền phóng to đùng treo ngay phòng khách. Tấm duy nhất nữa chớ. Tôi hỏi yut sao thế? Bạn vô tư trả lời: – Kiểu đó dân quê này mới sợ [mượn oai hùm rung nhát khỉ]. – À, ra...

Ngụ ngôn Hậu hiện đại. ĐỐI THOẠI CHÀM-02

[1] Cham chả ai ưa ông đâu, đừng tưởng bở. – Lạ hén, thế nào cũng được vài người chớ. – Được 10% là cùng. – Ui, tui cầu có 1% thôi cũng đủ vui rồi. [2] Bảo không có Hani thì không có Sara như hôm nay, là yut nói hơi quá đấy. – Ý mình, sẽ không...

Đỗ Tấn Thảo: CHÙM HAIKU

1. Ê hề Thành phố tráng lệ Rạng về vầng trăng 2. Cánh đồng lưu ly Hoàng hôn đẫm tím Đậu nàng chim ri 3. Thiên nga múa tiêu sầu Xanh mặt hồ phẳng lặng Không biết chảy về đâu 4. Cỏ gai Mọc trên bình đất thó Xanh chiều lặng thinh 5. Thương nhớ đong đầy Tình yêu vỗ cánh...