Sống triết lí Cham. NGƯỜI TÍNH, BÀ TRỜI ĐỊNH &… VUI VẺ

Bất cứ việc gì dù lớn nhỏ, tôi luôn tính trước, không phải 5-10 năm, mà lắm lúc đến 20-30 năm sau. Hồi đấu thầu và trúng khu Chợ Chakleng vào mùa Xuân 1991 để mở Tạp hóa, tôi đã phác họa sơ đồ tương lai cái mảnh đất vàng ấy. Rồi mỗi tháng mỗi lấy ra nghía, sửa, thêm...

Sống triết lí Cham. VIẾT LỊCH SỬ & KỂ KÍ ỨC

Inrasara: Nhà văn là kẻ lưu giữ kí ức dân tộc, và kể kí ức đó đến với thế giới. Ở tiểu thuyết Thuyền, Nguyễn Đức Tùng chua thêm tiểu đề: “viết kí ức”. Ở đây cần có phân biệt nhỏ giữa viết và kể. Viết hiện thể qua 1 văn bản, kể thì khác hơn xíu, linh hoạt bằng nhiều...

THẾ NÀO LÀ LỜI ĐỘC HẠI?

[hay. Ariya Glơng Anak triết lí về “ngôn”] Giận, ta phát ngôn hỗn hào ‘đôm kaphôr’; hay để giải quyết ức chế tâm lí nhất thời, ta dùng lời lẽ thô tục: ‘kek klai’, ‘liah ting’, ‘nhoh mek’… Thế nhưng chính ngôn từ độc hại – theo triết lí Glang Anak, mới là ĐIỀU TỐI KỊ....

Sống triết lí Cham-113. TÔI-CON ĐƯỜNG

Inrasara: “Tôi là kẻ đốt lửa, nuôi lửa và truyền lửa”. Câu thơ viết hồi 24 tuổi, in trong Tháp nắng-1996: “Khi tôi chỉ còn bóng tối làm bạn đồng hành Và con đường nằm trong bước chân…” Chỉ có tôi và con đường và bóng tối, ngoài ra không gì khác. Tôi cày thuê lấy tiền...

Sống triết lí Cham. TÔI SÁNG TẠO TÔI, NGÀY QUA NGÀY

Tôi cận-già, tôi quy hồi cố hương, tôi “hưu” nhưng chớ nghĩ tôi ngưng sáng tạo, có khi còn hơn thế. Bởi ở đó, tôi đã trút bỏ mớ trách nhiệm đời thường ngoài kia… Tên tập thơ mới của Bùi Chát: Chúng ta đang trôi đi đâu? Ừa, con người không phải sống, mà đang trôi. Trôi...