Truyện ngắn
Ở cái xứ bán sa mạc, bờ biển xanh dài gợn sáng cong cong hình vầng trăng khuyết ôm lòng đêm, ôm chiếc lưng còng cuối mặt, ôm những đồi cát, những con sóng lúc thì thu mình cả trùng khơi rì rào trào dâng như tiếng hát, lúc nhẹ nhàng ra khơi thì thầm nhưng tuyệt nhiên vô thỷ vô chung không dứt, hình như không kết thúc bao giờ, mỗi bước chân người qua đây còn hằn in trên cát mịn trắng phau cho sóng xòa thành nẻo đường hay hành trình đâu đó có lẽ! hành trình của đồi cát, tàn tro cũng là cát bụi, cát bụi trở về cát bụi chăng! Nhận chân sự khắc nghiệt đầy khế cơ nơi đây để nghe phúc âm buồn vọng về đó đây mời gọi…và ở đây không bàn cãi, nghi ngờ hay tìm kiếm chi, thế giới ¾ là nước hay trong cơ thể mỗi con người cũng vậy chứ gì. Đó là lời của gã chăn cừu, gã thường hay viết lại trên lá cây xương rồng hình bầu dục đầy gai nhọn giống như viết trên tấm bảng đề dẫn vào cuộc chơi của những người đã giác ngộ hay đang tập nụ cười vi tiếu, vào một ngôi làng ở phương đông trù phú phong nhiêu, vào một hoang mạc đang cất giữ hạt sương nào đó…!, bởi lời của gã là:
Lời gió đi trong giá lạnh hoang liêu
Muối trắng dần tan thấm tình mằn mặn
Mưa dừng chân của hành trình vô tận
Trong bóng râm nắng dịu mát tự tình
Gã chăn cừu mê mẫn không thôi ngắm nhìn bầy thú dễ thương vào mỗi sớm mai khi những chòm sao thiên thần của đêm qua còn nán lại giây lát trước khi
khép mình lại nghỉ ngơi vào đằng đông dần ló dạng sau những lần đam mê, hứng khởi, thắp sáng…, nó được thả cổng, tung tăng chạy nhảy như niềm hồn nhiên , ngây thơ đối thoại, báu vật an lạc giữ gìn, trên những triền đồi cát, đá khô hay cánh đồng rộng lớn, những buổi chiều no nê lửng thửng trở về.
A ha, cái loài luôn phải phơi mình dưới cái nắng rát cỗi cằn nhiệt đới gió mùa, vậy mà nó cứ nhẩn nha lặt tùng sợi cỏ, vài lá cây sót lại, đôi khi nhai lại, thỉnh thoảng an nhiên nhìn trời, biển…và ăn từng miếng đắc ý, đắc chỉ, quy hồi, hữu hình và vô hình đã qua và sắp đến nơi xa hay sát gần, lông của nó lại cho ta những chiếc áo ấm áp mùa đông giá lạnh, nghe nhứ cất lên ngân nga một thứ tình bác ái của một người từng trải, từng chịu đựng dải dầu gian khó của cuộc đời này mà hiến tặng cho con người tặng vật còn lại sau chót, ngân nga như những cái lục lạc, những cái chuông con mà gã đã đeo vào cổ nó, mỡ của nó người ta làm sáp nhào nặn trò chơi tượng tháp.
Gã khoác lên mình bộ cánh phong trần nhiệt đới, gã không mang theo những chiếc mặt nạ hóa trang hay ngụy trang bởi với gã bây giờ đó là những chuyện phổ thông, đãi bôi, hay những quan hệ khống chế lẫn nhau của mafia bằng đội lốt hợp lệ! mà mạng xã hội rất dễ gọi tên là hiệp sĩ troll bàn phím…, hay trí tuệ AI xả ra nhiều lắm! có lần gã nghe ai đó nói nghệ thuật nói chung đã chết bởi trí tuệ AI, gã thì gã không tin mà chỉ nói dòng văn chương, âm nhạc có tư duy, tư tưởng, phong cách và sử dụng ngôn ngữ gần giống chứ chưa chắc đã bằng AI thì mới chết hay nhẹ hơn là đã hết thời! gã vô ngại bước đi và có thể hóa thân nữa là, gã đeo bên mình bình nước nguồn cội trong mát phòng khi ngồi lại, đói, khát. Có lần gã đã vơi quá nữa bình nước vì một con cừu bị thương! Gã tự hỏi rồi tự nhủ:
Gía như cõi cực lạc, thiên đường của loài cừu là những salon, tháp ngà trinh tuyền, linh thánh cao vợi, thanh bình nguyên sơ…mà loài tinh hoa thế giới này chưa từng hướng tới, gợi mở, khám phá để mà làm gì hay hân thưởng những gì!
À nhưng mà cái vũ trụ này đã nhị nguyên từ bao giờ từ khi chưa có loài người có lẽ với một ngàn không trăm lẻ một cặp tương duyên đối đãi, tương sinh, tương khắc, tương hợp, đi và về , con người cá nhân, con người xã hội…chứ có phải vài cặp đâu!
Gía như ta biết và để ý một chút thôi, rất bình thường nhưng ít ai tự hỏi: vì sao có tiếng nói, tiếng kêu, tiếng hát? nói, kêu và hát khác nhau ra sao, để làm gì!
À mà hình như mọi người và mọi loài đều luôn bận rộn! họ đâu có lạc vào thế giới, trạng thái thanh nhàn của vườn thiền có gì! mà có vị thiền sư nọ còn nói quý hơn vàng!
Gía như ta luôn luôn nhớ, chú tâm, chẳng bao giờ lơ đãng, lãng quên một số khoảnh khắc, trạng thái…hòa hợp nào đó!
À mà mọi vật mọi việc là vô thường rồi mà, rồi phù du và vĩnh cữu đâu đó
Giá như ta không thả bầy cừu gần bầy sói
À mà trong một thế giới ngày nay có ai đó gọi là “ làng toàn cầu” thì làm sao có thể, nếu không muốn nói là tương tức định mệnh, kiêu hãnh hay ngậm ngùi…!
Giá như cánh đồng rộng lớn phong nhiêu hơn
À một khát khao, một mong muốn, một ý tưởng diễm tuyệt, cơ thể cũng là một cánh đồng có khoảng chân không rộng lớn cần những dưỡng nuôi, vỗ về những pháp cho thân tâm tràn đầy của người có đạo, như tứ thơ, tư tưởng của bài thơ bao la, bồng bềnh, phong nhiêu vậy!
Giá như vũ trụ hiểu được trường năng lượng từ tâm vô biên dung thông trầm mặc rong chơi…
À mà hình như vũ trụ có hiểu hay sáng tạo, bày biện điển lễ theo từng mùa tương ứng cho các loài hoa nở, chim hót ca, sinh sản…
Nhưng đó là ngẫm ngợi của riêng gã vào khoảng không tuyệt diệu này, có lần gã và bạn bè đặt dấu chấm hết giống như họa sĩ vẽ xong bức tranh, thi nhân viết xong bài thơ.
Bây giờ thì gã nhìn vết thương của con cừu nhầy nhụa, nham nhở, dẫu gã biết chắc là vết thương vỏ não, nó nằm đó quằn quại trên vũng máu khô lẫn máu tươi với đôi mắt vô thần, vô hồn với các mối quan hệ ốc vít của cỗ máy bạch tuộc, bởi bị và được nhồi sọ ác tà ám chướng trong cái chuồng chỉ có súc vật rên la, nó đã quên hay đâu có nghe được mùi thơm nồng nàn của cỏ mang đầy dư vị nắng mưa gió chớp của đất trời qua bao dâu bể vật đổi sao dời, cái món thức ăn cho mùa cạn kiệt, mùa sinh sôi nảy nở! Nó có từng tưởng tượng và bị teo tóp, thui chột, đóng khung… hay chưa từng để ý về 70% trọng lượng cơ thể cũng là nước đang lưu thông liên lỉ …! Các bạn yoga, khí công thường hay nói “ ý sinh khí, khí sinh huyết, huyết sinh công” Nó có e thẹn nghi hoặc gì không khi cơ thể yếu đuối đối diện với “sinh công”… này! Ôi cái cơ thể đại dương hay suối khe, ấm nồng hay rượi mát…, làm sao nó có thể quên được những cơn khát làm nó nhớ sa mạc và ốc đảo, rừng sâu và hốc đá, những lần tắm táp dưới dòng thác trắng ngần tuôn trào phất phơ, uyển chuyển như điệu múa, như tiếng hát hay dấu lặng của âm nhạc hay đó là bóng hồn, linh hồn…!làm sao nó có thể thấy những lần như vậy trên dung nhan long lanh, rạng ngợi…với hư không bất tuyệt. Nó đâu biết bên trong lớp vỏ não còn bao nhiêu lớp và để làm gì, nó còn không phân biệt được chốn với cõi nữa là.
Gã rất tỉnh táo, gã có thể nhớ lại từng chi tiết nhỏ nhất, cụ thể nhất về sự cố xãy ra trong một tiếng đồng hồ thay vì người khác kể một tuần lê thê, lòng thòng mà vẫn còn lơ mơ hợm hĩnh giữa hàm nanh sói nhọn hoắc vồ lấy sọ con cừu, bỡi thời gian của gã bây giờ được tính bằng sát na, gã đã chiến đấu như thế nào, né tránh ra sao! gã cảm nhận, chiêm nghiệm cái lằn ranh mập mờ đánh lận con đen, hóa mù ra mưa, trông dây thừng hóa rắn, đục nước béo cò để lấp liếm, pha loãng, đánh đồng mọi sự… Gã bàng hoàng, xót xa không phải vì mất đi một con cừu mà là số phận của bầy cừu sắp tới, gã có một chút hối tiếc sao lúc đó gã không rút điện thoại, mở facebook, search google là có thể biết được bầy sói đang ở đâu và lúc nào nó đến!
Một thoáng băn khoăn gã nghĩ về chùm rễ sâu rộng của loài cây phi lao tương hợp ở cái chốn cát bụi, đồng không mông quạnh cỗi cằn này đi tìm nước của sự sống làm người bạn thiết, nghỉ về cỏ cây, thức ăn của loài cừu, ôi cái loài nhỏ bé, mỏng manh nhưng sao nó lại luôn sống, luôn xanh tươi như nhiên tự tại với đất trời, với thiên thu vũ trụ với dâu bể đời sống và như vậy sự tương duyên của cỏ và một thoáng của gã đã hiển hiện sự trường tồn vĩnh cữu, gã không còn băn khoăn như cái lần gã tự hỏi: ta là ai, ta sẽ đi về đâu với sinh thể mong manh mang tên con người này. Trong một lúc ngập ngừng và bối cảnh không chuyên nghiệp…nên gã chợt nhớ có lần gã đọc thơ và trích dẫn một số:
Của Whitman:
Một em bé hỏi cỏ là gì?
Tôi biết trả lời sao?
Hay tôi áng chừng cỏ là khăn tay của trời!
Một tặng vật ngát hương, một lưu niệm cố tình buông rơi
Hay tôi áng chừng cỏ chính là trẻ thơ, một hài nhi sinh ra từ thảo mộc
Thi hào Ba Tư Omar Khayyam:
Ta nằm trên cỏ hôm nay
Ấy là dưới cỏ ngày mai ta nằm
Với thi phật Vương Duy:
Tiễn nhau bên núi rồi
Cửa sài chiều khép lại
Cỏ xuân đầy năm tới
Du tử sẽ về chơi
Gã đã gặp tôi trong cái bóng đêm hôm ấy! Lẽ ra gã gặp tôi với tâm trạng háo hức, tâm thế và tâm thức của một kẻ hành hương ngao du đất phật luân hồi, trôi lăn hàng ngày trong sáu cõi lục đạo, niềm vui lâng lâng bao dung về một cuộc hành trình! Gã dừng lại một lúc dường như là chống chọi! dường như là mơ hồ! gã hỏi lục đạo là gì ông cho tôi hay một cõi, tôi đọc: ” Đoàn vô tự lạc loài nheo nhóc/ Quĩ không đầu vang khóc đêm mưa” (ND), gã lờ mờ nhận ra cõi địa ngục, một số loại tội phạm tiềm tàng và sinh ra nơi đó.Tôi đọc tiếp cho gã nghe: Đầy tràn công danh sự nghiệp, nhưng con người cư lưu đầy thơ mộng trên mặt đất này ( Hoelderlin). Lẽ ra tôi nói thêm một số cõi nữa, tôi đọc vô số bài thơ nữa về nước, đất thó, lửa tình…như người thắp đèn lồng cầm canh những hoang tàn, phai nhạt, quên lãng, u uẩn…, hát những khúc ca cho gã nghe nhưng bây giờ bàn chân của gã gần như tươm máu vì những chông gai! và vơ vẩn những câu chuyện suy thoái, tha hóa kinh hoàng, mafia ghê rợn, ruồi nhặng, dòi bọ, những cơn ác mộng hãi hùng.
Chừng như những tiếng kêu của loài kền kền, loài quạ đen lạnh lùng, lẻ loi, có khi thì đậu trên những cành cây khô, khi thường đậu những nơi nghĩa địa, nhà mồ u ám cất lên những tiếng kêu xót xa, hối tiếc, ai oán của những nàng kiều thời nay còn bao lâu nữa! hay những tràn cười quái dị đang ồn ào huyên náo.

Karun @Baductoai!
Ý hay. Karun!
“Nhìn về phía trước, nhìn lại cũng chẳng thấy đâu” Điều này cho thấy cả tương lai lẫn quá khứ…
Panuec mada caik mat di abih nan panuec "ngak". Kayouk panueic ni hu ralo mbang anguei padar dalam ariya: "ngak…
Thật mới mẻ!