Chùm thơ 3 bài: “Chuyện người đời thường-11. CHUYỆN TÔI”   được tặng thưởng “Tác phẩm hay trong tháng” của Tienve [Úc], là những hành vi, ý tưởng lặp đi lặp lại, ngày qua ngày. Buồn chán ngập tràn và vồ chụp, không thể cựa quậy. Để hôm sau nó tiếp tục chương trình…

Mời bạn đọc bài đầu tiên…

Chuyện người đời thường-11. CHUYỆN TÔI

Sáng dậy

chiếc bàn trống                sạch

đôi khi đậu vài bông giấy ngủ muộn

lạnh lùng dõi sợ hãi tôi

uể oải                           thức

Tách. Muỗng. Bình trà. Phin. Ly. Giấy. Bút.

xếp hàng

Mặt bàn lầm lì cho phủ            đầy

mất khoảng trống

sợ hãi tôi được lấp                   đầy

khoảng                      rỗng

Như bao ngày                             sáng dậy

ly tách bình trà rỗng                   sạch

đứng nghiêm đợi sợ hãi tôi làm

                      đầy

tuần tự                           một

Và trang giấy rỗng                     sạch

run rẩy                     ngòi bút sợ hãi tôi

nguệch ngoạc                        đầy

Sáng rỗng

cử chỉ hôm qua                  lặp lại

cà phê                 báo              ngồi vào bàn

viết            xóa             viết

lăng nhăng lắt nhắt

dự án lớn bé trôi                    đi

Chiều rỗng

ý tưởng nhảy cóc trong hồn

những ý tưởng vụn

manh mún quá các bà buôn chuyến

lại                   qua.

+++

Cho đến một sáng thức giấc, tôi hoát ngộ. Chính trong đời thường như chẳng có gì đột phá ấy, nơi nỗi buồn chán âm u đều đều bất tận ấy, tắt một lời: chính giữa cái RỖNG ấy, qua một sát-na tỉnh thức, đời bỗng sáng lòa và đẹp vô ngần. Đẹp nhất – ngày này qua ngày khác.

Những ngày rỗng – ngày 5: NGÀY ĐẸP NHẤT

Có buổi chiều không muốn làm gì cả – nghĩ, nói gì cả

cho

trăm con sông nuôi nấng tuổi dại mình

chảy đầy trí nhớ

cho

ngàn câu thơ thuộc lòng thuở chưa làm thơ

tràn vào hồn bỏ ngõ

công việc đùn về

truyện ngắn đọc dở, trang thư viết dở

đời thúc bách ngoài kia

cô gái đội nước xuống đồi, dừng lại, nấn ná hồi lâu          rồi chậm rãi bước về làng

bây giờ làm gì, ở đâu – ai biết?

chiều ngoài kia đang tắt

đừng đợi khuôn mặt nào bất chợt

lấp đầy khoảng rỗng anh

vạn cánh chuồn chuồn tuổi thơ bay sáng căn phòng.