Tháp nắng 09: Quê hương – trường ca 3/3.

7.

Ôi quê hương!
Em đã đi và xa, đã xa và nhớ.

Khi bất chợt khóm dừa Yên Sở
Giữa trùng trùng rặng tre quê Bắc – vươn mình
Khi mỗi giọng Nam Ai xứ Huế
Em thấm bao điệu hát thân quen.

Khi chạm những Makara, Garuda trên tháp đền Hà Nội
Khi chiều Tây Nguyên giáp mặt Yang Praung
Khi Phan Rí u huyền mắt gái Cham-Ywơn Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Tháp nắng 08: Quê hương – trường ca 2/3.

4.

Như dòng nước yên ả miền hạ lưu khi tâm tư đã lắng
Như mây trắng lờ lững trời thu khi hoài vọng đã xa
Bến cảng tuổi thanh xuân sóng sánh ước mơ
Đã tĩnh lặng
Và trái tim chín đỏ
Em ngược dòng thời gian, bơi vào quá khứ
Bơi vào huyền sử u uyên
Bơi vào dòng sống cha ông
Bơi với hai tay, bơi cả tâm hồn
Bằng nỗi khát của người thèm sống. Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Tháp nắng 07: Quê hương – trường ca 1/3.

QUÊ HƯƠNG
trường ca

1.

Ôi, Quê hương! Quê hương
Quê hương gầy, quê hương xanh xao
Quê hương không có rặng dừa thơ mộng của ca dao
Quê hương không có cánh cò xa, không có bản tình ca thôn dã
Mây trắng. Mặt trời. Gió trùng dương. Đất. Đá
Quê hương cằn khô, nóng bức, nghèo nàn. Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Tháp nắng 06.

CON ĐƯỜNG LỬA THIÊNG

Con đường vẫn trầm vọng gọi băng qua những tầng dày mò lịch sử dưới lớp sóng phế hưng của vạn ngàn triều đại đã qua và vạn ngàn triều đại sắp tới. Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Tháp nắng 05.

THI SĨ

Như con ốc ma đội vỏ đi nốt đời hư ảo
Khi tình cờ tìm chốn náu thân
Trốn cô độc
Ta ghé tình em – khờ khạo
Để mang trọn nỗi buồn ngày tháng tha hương.

Con ốc ma đội vở suốt dặm dài
Yên tâm với ngôi nhà vay mượn
Trong chật chội
Ta làm bạo động
Đạp bung cánh cửa cô đơn – ra giữa dòng đời Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: +1 (from 1 vote)

Tháp nắng 04.

NGỤ NGÔN CỦA ĐẤT

I
Không ít bạn trách tôi mất giờ cho thơ tiếng Chăm
có bao lăm kẻ đọc? Rồi sẽ còn ai nhớ?
nhưng tôi muốn lãng phí cả đời mình cho nó
dù chỉ còn dăm ba người
dù chỉ còn một người
hay ngay cả chẳng còn ai! Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Tháp nắng 03.

INRAHANI

Như đỉnh đầu ngọn lá
Mang chứa gió đại dương
Em đến từ tha phương
Mang tình yêu xứ sở.

Vùi chôn trời quá khứ
Em về miền gian
Đất quê hương tư lự
Đợi em ngày hóa thân Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Tháp nắng 02.

THÁP HOANG

Tháp hoang
như thình lình mọc lên từ đất
lông lá – âm u – dọa nạt.

Tháp hoang
nổi cộm giữa chiều trời ma quái
ung nhọt trên làn da mềm mại
thảm rừng già xanh. Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Tháp nắng 01.

Inrasara

THÁP NẮNG

NXB Thanh niên, H., 1996.

ĐƯỜNG TRỞ VỀ

Đường trở về
Khi kẻ tha hương nán lại trên đỉnh cao
Ồm mang lần cuối bóng dáng quê hương vào vùng tim tư lự
Còn quay đầu lại nhìn – nhưng nhức, nôn nao
Rừng núi sắp xa và xóm thôn đang tìm về hội ngộ
Khi đêm mùa hạ động gió  lao xao
Mở cửa cánh rừng.

Bàn chân người lữ thứ
Đường trở về
Bước chân người lưỡng lự
Tiếng gọi xa như tiếng gọi gần
Tiếng gọi vọng về từ cố quận quen thân
Hay tiếng gọi dội từ thành tim tư lự. Continue reading

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)