Trần Ngọc Tuấn: Văn Cao – Xanh lá Thiên thai

Tự nhận mình như chiếc lá trôi theo dòng suối, để rồi đến mùa gió Nam thổi, thi sĩ lại đi theo những chiếc lá phiêu du…Một cuộc phiêu du không mệt mỏi vượt qua bao thác ghềnh nghiệt ngã, oan khiên; vượt qua bao ngọn sóng thờ ơ, ngộ nhận…Thi sĩ không bận tâm [...]

Trần Ngọc Tuấn: Quang Dũng – Mây đầu ô… ai có hay…

Mây đầu ô bay qua trời Hán quốc để nhớ một Chiêu Quân, tì bà lanh lảnh buốt cung thương – tang tình năm ngón sầu dâng lệ…Trong một đêm cố quận, mây đầu ô bay qua ngõ trúc quanh quanh sâu bóng lá – trăng vàng rơi rắc nẻo nào xưa – ngõ cũ [...]

Trần Ngọc Tuấn: Nguyễn Bính – Cánh bướm mang hồn quê đất Việt

Cánh bướm bay qua làng quê nước Việt, ở đó có nương dâu xanh, chiếc cầu ao, mái rạ – cô gái làng gội tóc nước hương nhu… Ở đó có giếng thơi mưa ngập nước tràn – ba gian đầy cả ba gian nắng chiều… Cánh bướm bay qua sông quê có chiếc [...]

Trần Ngọc Tuấn: Đinh Hùng – Dưới lá hoa tình sử

Thi sĩ đi vào lá hoa tình sử để nghe hơi thở Em hòa sương khói Đường thi; để nhận ra nàng lớn lên giữa mùa xuân hoa cỏ – nửa linh hồn u ám bóng non xanh – ngoài thiên nhiên nở bừng thân mỹ nữ – Nàng yêu ta, huyền hoặc mối [...]

Trần Ngọc Tuấn: Huy Cận – Thắp ngọn Lửa thiêng

Thi sĩ thắp ngọn lửa thơ để sưởi ấm trái tim có nỗi buồn cố hữu, mênh mang từ vạn kiếp: cô hồn vạn thuở buồn đơn chiếc – có lẽ đêm nay cũng ngủ nhờ; thắp lên ngọn lửa thơ để sưởi ấm trái tim cô đơn giữa bể dâu trần thế, nỗi [...]

Trần Ngọc Tuấn: Xuân Diệu – tình dâng trong mắt thơ

Thi sĩ run rẩy tựa dây đàn để rung hết cung bậc tình yêu đầy huyền diệu. Còn gì tha thiết hơn bữa nay lạnh, mặt trời đi ngủ sớm – anh nhớ em, em hỡi! anh nhớ em! Còn gì rạo rực hơn trong vườn đêm ấy nhiều trăng quá – ánh sáng [...]

Trần Ngọc Tuấn: Thế Lữ – Người phụng sự cái đẹp

Bởi cái đẹp không đồng nghĩa với sự nhỏ nhen, chật hẹp, tầm thường, giả dối…nên mượn lời con hổ vườn bách thú thi sĩ thốt lên: Nay ta ôm niềm uất hận ngàn thâu – ghét những cảnh không đời nào thay đổi – những cảnh sửa sang, tầm thường, giả dối… Thi [...]

Trần Ngọc Tuấn: Thơ

NGÀY VUI

Chắt chiu Nhụy phấn hoa rừng Thơm dòng mật ngọt Ngát đường ong bay

[...]

Trần Ngọc Tuấn: Đêm hội Côn Sơn

Đêm hội Côn Sơn Sao Khuê vằng vặc Gươm Bình Ngô phong Khí hờn sáng quắc Mỗi thời dâng Người Một vòng nguyệt quế Năm trăm năm rồi Phai máu tru di ?

Trần Ngọc Tuấn: Kể chuyện trầm hương

Ta thân cây dó giữa rừng Em cho nhát chém ứa từng đau thương Giờ ngồi kể chuyện trầm hương Nghe trong huyết quản dở dương vui buồn