Trần Ngọc Tuấn: Thơ

NGÀY VUI

Chắt chiu
Nhụy phấn hoa rừng
Thơm dòng mật ngọt
Ngát đường ong bay

Trần Ngọc Tuấn: Đêm hội Côn Sơn

Đêm hội Côn Sơn
Sao Khuê vằng vặc
Gươm Bình Ngô phong
Khí hờn sáng quắc
Mỗi thời dâng Người
Một vòng nguyệt quế
Năm trăm năm rồi
Phai máu tru di ?

Trần Ngọc Tuấn: Kể chuyện trầm hương

Ta thân cây dó giữa rừng
Em cho nhát chém ứa từng đau thương
Giờ ngồi kể chuyện trầm hương
Nghe trong huyết quản dở dương vui buồn

Trần Ngọc Tuấn: Kể chuyện trầm hương

Ta thân cây dó giữa rừng
Em cho nhát chém ứa từng đau thương
Giờ ngồi kể chuyện trầm hương
Nghe trong huyết quản dở dương vui buồn

Trần Ngọc Tuấn: Giải thoát

Đội rơm qua lửa
Mỉm cười
Thẳng qua vô ngại
Ngời ngời chân nhân

Trần Ngọc Tuấn: Trú

Đồng hoang
Lau trắng
Lô xô

Chim xa
Về trú
Cành khô
Hót thầm

Trần Ngọc Tuấn: Yên

Đứt dây
Con rối ngoan hiền
Nằm yên kho cũ
Ngoài miền trống chiêng

Trần Ngọc Tuấn: Cuối đường gió bay

Mây bay hờ hững cõi bờ
Người mê bày đặt cuộc cờ bá vương
Chim kêu khản giọng mù sương
Lời thiên thu gọi
cuối đường gió bay

Trần Ngọc Tuấn: Quê hương

Ở Quảng Ngãi tôi là người Bình Sơn
Ở Việt Nam tôi là người Quảng Ngãi
Ở nước ngoài tôi là người Việt Nam

Mốt mai gặp người hành tinh khác
Tôi là công dân của trái đất này…

[...]

Trần Ngọc Tuấn: Ngôi sao cô đơn

Xoè năm ngón cô đơn
Che mái đầu phiền muộn
Năm ngón như sao trời
Soi hồn ta lốm đốm