Đỗ Tấn Thảo: THỦY TRIỀU LỒNG TRĂNG/ TAM KỲ LÃNG ĐÃNG

THỦY TRIỀU LỒNG TRĂNG

Nghe chừng dừ tử hoang liêu
Ryota (*), Hàn Mặc Tử, thủy triều lồng trăng
Nữa đêm chợt tỉnh kêu rằng
Chú cuội chơi với chị hằng gốc đa

Hủ chìm lên men ngà ngà
Mọc chùm râu trắng ta là ông tiên
Mặt thần mặt phật mặt thiền
Đọng trên gương mặt uyên nguyên mặt người

Tỷ năm bỗng trẻ mười mươi
Bữa hôm trăng ghé môi cười làm duyên
Thế cuộc dẫu có đảo điên
Cỏ cây vẫn cứ qua miền xanh tươi

Xanh lên mỗi sớm rong chơi
Mang theo thoáng chốc núi đồi ngủ yên
Xanh lên từng mỏm đá thiêng
Rong rêu đang hát lời nguyền giữa đêm
(*) Nhà thơ

TAM KỲ LÃNG ĐÃNG

Phố mọc những hàng sưa
Men dài theo lối ngõ
Cho tháng ba là tình nhân trông vợi
Trước cửa nhà rơi từng cánh ban trưa
Vương tóc em một chiều trôi nhẹ
Những con đường rũ bụi
Gió biển hè lưa thưa

Đàn bướm vẫn không thôi tìm hương phấn
Hút ngày dài
Rập rờn trên quê hương nhiệt đới gió mùa
Từ đóa sâm Ngọc Linh đủ lạnh thắm đỏ
Vạt bắp trổ cờ
Triền sông trắng xa xôi

Đồi núi Cấm ngủ yên thời lữa đạn
Những vết thương hàn gắn liền sóng lúa xanh non
Đêm sừng sững
Dưới chân rì rầm sóng biển
Những con còng con ốc ăn sương

Đàn sáo sậu mùa phóng sinh nhảy nhót
Trên đường phố, trên vỉa hè khoan nhặt
Tha cọng cỏ tranh ngày ấu thơ
Làm tổ vòm me xanh

Hồ trong xanh gợn sóng lặng hiền hòa
Ve vuốt mùa hè nóng nhiệt
Mùa đông âm thầm
Lãng đãng phả khói nhòa tan
Nồng đượm ly cà phê góc phố

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *