Trần Quốc Toàn: KỊCH ÂM

ngồi uống những cốc nước buồn chảy ra từ gốc cây
những con chim ngủ mê và gió thổi
trong đêm trăng sáng, khói thuốc làm mờ sự hiện khởi của quá khứ hoang ảo
mỗi ngày trôi qua
đại tạng thế giới hiện dòng dòng mây trắng và hàng ngàn ngôi sao nhỏ, lớn
mỗi giấc ngủ mệt nhoài
mắt khép bình yên trong tán cây bạch lạp
chỉ có chiếc lá ma nằm chờ những giọt mưa sớm.

trong căn nhà lá cây đỏ
mùa hè
những giọt rượu đen
ý nghĩ bị bóc vỏ trong hằm sâu buốt nhứt, u nhọt và
tiếng khóc
bản năng của một giọt nước mắt
nghiến chặt hàm oan
tuổi mới lớn
sự kiện cáo cái nhìn cú vọ, những cơn gió tẩm rôm sảy và
gót chân non bóc tróc
mùi sữa non bầu ngực
mùi máu tanh tưởi chảy
như suối tháng hạ
những con rắn trung ngoắc ngoắc cái đầu trơn
hạ màn
những con đốm bay trong chiều nhang khói bia mộ.
tiên tổ
mảnh đất mọc lên những hình nộm đá
buổi chiều nhóm lửa ma trơi
bay
khi di chuyển một con sông
những dây thần kinh căng máu
tôi ngồi lặng im để nghe sự chuyển động
từ một cuốn sách không còn ý thức trong lịch sử của những con người bị tiêm chích quá nhiều sự dối trá và tham ác
nghe nụ cười của em bé
những tháng ngày lưu vong
trốn sâu
mặt trời mù
và ánh trăng u ám
mùi dịch họa
bốc mộ
những nhọc nhằn- ngửa mặt- nanh đen chõi ra muốn hút
những tai họa, và
bầy người hội họp
để cắt cổ những con người đi một mình trong đêm tối…

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *