CHÚNG TA ĐANG TÀN PHÁ SINH LỰC TINH TÚY NHẤT CỦA CHÚNG TA, HÀNG NGÀY. cuối – Tội nghiệp TÔI

[Mục này lẽ ra còn kéo dài, nhưng do tôi ý định “dồn sinh lực” vào một truyện vừa đã lên kế hoạch từ trước, nên ngưng chơi FB một thời gian. Và tạm xem Stt này như bài “cuối”. Hi vọng xong việc sớm trở lại].
2015-7-5-TSN-07
Với nhà văn, độ tuổi 30-50 là tuổi đứng bóng mặt trời của sức sáng tạo. Sớm hơn, nhà văn chưa chín; muộn hơn, lực mòn, óc tưởng tượng cạn, lửa đam mê cũng nguội lạnh. Ở độ tuổi đó, tôi đã làm gì?
Năm 1987-1992: tôi lao mình tìm sinh nhai nuôi gia đình; 5 năm tiếp theo, tôi đắm đầu vào soạn từ điển với nghiên cứu văn học Cham; từ năm 1997-2002: thì lo ổn định cuộc sống ở Sài Gòn; để sau khi dựng Cty cho bà xã, tôi mới được thật sự sống trọn vẹn với chữ nghĩa.
Thế là chỉ còn vỏn vẹn 5 năm!
5 năm, cố rặn lắm, tôi mới được Lễ Tẩy trần tháng Tư, Chân dung Cát, và phần nào đó: Chuyện 40 năm… với Ở nơi ấy [thơ thời cuộc], tiểu thuyết Tcherfunith tạm gọi là sáng tạo. Còn lại, chỉ là sáng tác nhai lại, cùng mấy thứ nghiên cứu với phê bình nhảm nhí.
Sau đó, lực đã mòn, lửa đã nguội, và óc tưởng tượng kém bay bổng đi.

Hai năm qua, trước ngưỡng lục thập, tôi càng chẳng làm gì ra hồn.
Lại là từ điển: 4.650 Từ Việt – Chăm thông dụng (2014).
Sáng tạo ư? – Có mỗi cái tùy bút: Những cuộc đi & cái Nhà (2015), ở đó đến một nửa là chỉnh sửa từ những gì từng đẻ ra trước đó. Cả Thơ Ba Anh Em (tiếng Cham) cũng thế.
Ngay phê bình, cả 3 cuốn: Thơ Việt, hành trình chuyển hướng say, Nhập cuộc về hướng mở ((2014), Thơ nữ trong hành trình cắt đuôi hậu tố ‘nữ’ (2015) cũng chỉ là cái cũ sắp xếp lại, thêm thắt chút ít mà thành.

Tội cho tôi, tội cho cả thân phận nhà văn Việt Nam. Sinh lực tinh túy nhất ở tuổi đứng bóng mặt trời của sáng tạo, chúng ta đã phung phí vào những điều không đâu.
Mà không biết!

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *