Ở nơi ấy [thơ thời cuộc] 11. Tân lạc hậu cảm thán

(cảm tác từ Sài Gòn)

 

Và nỗi nhớ lại dậy lên với nắng

Cho niềm thương đành lịm tắt trong mưa

Em yêu ơi sương sớm đã giăng mờ

Mùa thu nhuộm cả một trời kỉ niệm

 

Sống cạn kiệt nỗi siêu hình lúng liếng

Đời vô thường anh dệt mộng và mơ

Tà áo dài bay tha thướt đôi bờ

Anh đã chết giữa một chiều rất Huế

 

Sông vẫn biết trăng trót mang tình bể

Sông có ngờ biển rất mặn và thơ

Tím môi em xa xót cả đợi chờ

Đường thì vắng sao tóc em cứ ngắn

 

Môi chưa ướt nghĩa là tình sẽ thắm

Hoa sữa nghiêng nghiêng nỗi nhớ nhung chiều

Dưới trăng vàng em tựa cửa cô liêu

Anh bỗng hiểu một tình yêu rất thực

 

Cà phê đắng heo may chiều du mục….

 

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 10.0/10 (2 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: +2 (from 2 votes)
Ở nơi ấy [thơ thời cuộc] 11. Tân lạc hậu cảm thán, 10.0 out of 10 based on 2 ratings

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *