Palei có gì lạ không em? PhầnII-ch8: Huyền thoại Apsara trắng

Inrajaya-27

2 giờ chiều, tôi chạy xe sắp qua ngả quẹo vào làng thì Mây phone: – Anh quay lại đi. Tôi hỏi: – Có gì gấp không em? Mây lặp lại: – Anh quay lại bây giờ đi. Tôi quành xe.

- Chuyện người ta nói em ôm con bỏ trốn không phải không có.

Mây nói, như thể chúng tôi chưa từng bỏ dở câu chuyện. Đột ngột, nàng im lặng.

- Khi bé Dinh được bốn tháng, em có ý định cho cha mẹ biết.

- Anh nghĩ cha mẹ em đã biết lâu rồi…

- Dạ. Nhưng em muốn cha mẹ nhìn thấy mặt cháu.

- Mai bảo cha mẹ em gần như là từ em…

- Dạ. Em muốn chủ động làm lành. Để em kể đã…

Em thuê căn trọ khác trong thành phố mà không cho anh Hiền biết. Em nhắn tin về quê. Cha mẹ đến, hết ngó em đến ngó cháu. Cha không nói gì cả, mẹ ngồi khóc than trời trách đất. Em cũng không nói gì. Em đã đẩy cha mẹ vào tình thế có lẽ chưa đứa con gái Chăm nào đã từng. Ngồi một đỗi cha mẹ về. Cha nói: – Rước về, tao biết làm gì với jaguk này…

- Em không biết jaguk nghĩa là gì, nhưng với cha, nó thật kinh khủng.

- Jaguk là kẻ xâm lược. Anh nghe cụ Đề Cảnh giải thích vậy. Còn có nghĩa khác là Chàm lai Kinh vào sống trong làng Chăm, vẫn  nghĩa đó nhưng tệ hơn.

- Dạ. – Mây nói nhỏ. Không hiểu, nhưng qua giọng cha em nghe lạnh xương sống.

- Rước về như rước kẻ xâm lược vào nhà. Mình phải sống chung, nuôi ăn, vừa sợ vừa khinh mà không thể đuổi đi được. Jaguk nhuk ia habai, ông bà ta nói. Nhưng chuyện đã xưa rồi…

- Dạ, – tiếng Mây nhỏ hơn.

Hết đường về , tối hôm đó, em đèo bé Dinh trả nhà nội.

 

- Ba tháng sau, em làm giấy li thân gửi anh Hiền. – Mây nói, mở to mắt ngó thẳng tôi, trừng trừng. Tôi cảm tưởng nàng không nhìn thấy tôi, lúc đó.

- Không… hưỡn đã, anh. Được ba tháng, sau vài lần liên hệ với hai anh Chăm đến dự đám cưới có để lại danh thiếp, em bế bé Dinh về căn trọ. Sáng hôm sau, hai anh đến. Em bàn chuyện hai anh giúp em thoát khỏi gia đình kia. Khờ thế chứ! Em nghĩ chính họ sau đó đã để lộ tin em ẵm con trốn về quê. Không, em không có ý về quê, mà chỉ tính đường hai mẹ con sống tự lập trong Sài Gòn.

- Em không sợ gia đình kia truy tố?

- Thế mới kêu là khờ…

Hai anh Chăm vừa ra khỏi thì có tiếng gõ cửa. Thằng em chồng đẩy cửa vào. Hắn nhe răng cười: – Em rõ hết rồi, bà chị yêu mến à… Cái giọng nghe chỉ muốn đấm.

Hắn khép cửa và chốt lại. Hắn ngó quanh quan sát cái gì đó, rồi đến ngồi cạnh em trên chiếc ghế nệm đôi. Em nắm cả hai tay hắn, van hắn xin cậu đừng nói với ai trong gia đình, cậu nó muốn gì chị cũng chiều, – em nói. Em nói dại, hắn càng muốn hiểu dại. Chuyện tày đình, tày đình đó, – hắn nói. Rồi hắn nhìn quanh căn phòng lượt nữa. Thế rồi hắn đặt tay lên đùi em, xoa xoa vài lần rồi vuốt lên. Lúc đó em mặc váy lửng. Cậu nó đừng làm thế, – em nói. Chị nói chiều thằng em mà, – hắn nhe răng cười. Em thích chị lắm, – hắn thôi cười. Em nghe tiếng hắn thở, rất gấp rồi dồn dập. Em bảo cậu nó đừng mà. Hắn tiếp tục vuốt lên. Rồi đột ngột hắn nằm đè lên người em, hôn tới tấp lên má, tóc em. Em cố sức đẩy thế nào cũng không được. Giằng co hồi lâu, em nghe đuối. Cả hắn cũng mệt phờ.

Em nói: – Cậu nó muốn thì từ từ chị chiều, làm thế này ngó sao được. Ừ, – hắn nói, buông em ra, thở hồng hộc. Em đứng dậy, quay lưng đi và cởi nút áo. Cậu cũng cởi áo đi chứ, – em nói. Hắn cắm cúi cởi… Ngay lúc đó, em chộp lấy cây chổi, quay ngoắt lại, dồn hết sức phang vào đầu hắn. Hắn rú lên một tiếng và loạng quạng bước lui. Em đạp cánh cửa sổ mở toang hoác. Câm mồm! – Em hét lên, trong khi hắn trố mắt ngó em. Dòng dõi mầy đấy – Em hất hàm về phía bé Dinh đang ngủ trong nôi, – bế mà cút khỏi nhà này. Cút đi… cút…

Và hắn cút.

Inrajaya-48

- Từ đó em không gặp người gia đình đó nữa. Em nghĩ mình cũng đã mất luôn bé Dinh rồi…

Mây im lặng, mệt phờ. Như thể nàng vừa trải nghiệm nó lần nữa.

- Hiền không đi tìm em à? – Tôi hỏi.

- Dạ có. Tìm và năn nỉ em trở lại. Em nói, hết rồi.

- Từ đó em bắt đầu uống.

Mây lại im lặng. Tôi không hỏi gì thêm.

- Anh uống với em một li nhé, – Mây nói, đưa cả hai bàn tay nắm lấy tay tôi. Tôi cảm nghe hơi nóng và cái rung của các sợi dây thần kinh bàn tay nàng. Tôi không phản ứng gì cả. Đến khi Mây vuốt nhẹ bàn tay tôi và nói: – Li cuối cùng với em, tôi thoáng giật mình.

- Hay anh bảo Mai chạy xe qua mình cùng ăn bữa cơm chiều luôn thể?

- Không, anh.

Mây im lặng, sắc mặt nghiêm lại. Nàng nói:

- Em chỉ nói chuyện này với riêng anh thôi… em biết… anh đã từng chịu đau khổ… anh hiểu và cảm thông… em biết… chỉ có anh…

Tôi nhìn sâu vào đôi mắt Mây. Đôi mắt thăm thẳm khổ đau. Tôi nghĩ nàng sắp khóc. Và hơn thế. Nhưng ở đó không có lấy một ngấn nước nào.

- Ừ, mình uống. Sao là cuối cùng? – Tôi hỏi.

- Để không bao giờ cầm đến li rượu nữa… – Nàng nói.

Mây rót đầy hai li, cho tôi và cho nàng. Nàng cầm li, lẩm bẩm lời khấn, rồi rót vài giọt xuống nền nhà. Tôi làm theo nàng. Chúng tôi cạn li.

 

- Anh có lần nào biết tới cụm từ Huyền thoại Apsara trắng bao giờ chưa?

- Vài lần gì đó, mấy tháng trước, giới văn nghệ Sài Gòn bàn tán. Cả cánh sinh viên Chăm nữa.

Mây không nói gì, nhìn bâng quơ.

- Có gì lạ không em? – Tôi hỏi.

- Anh biết không, từ đó, gần như em uống mỗi ngày. Sau cà phê là cơm trưa văn phòng, và uống. Tại chỗ. Một mình thôi. Có khi mãi tối mới về đến trọ. Anh biết, về đến trọ là một cực hình, với em. Cô đơn và trống rỗng.

- Em đã bỏ xí nghiệp may?

- Lâu rồi.

- Vậy em làm gì sống, xin lỗi.

- Vi tính, anh ạ. Em học nhanh. Anh Hiền đùa, mới qua ba tháng mà em đã học hết bài của thầy rồi còn gì. Em chỉ cần ngồi máy mỗi ngày vài tiếng là đủ tiêu cả tuần.

Rồi em gặp đạo diễn H. Đúng hơn, trưa hôm đó đạo diễn H sà đến bàn em làm quen.

- Chào nàng Apsara xinh đẹp, – anh nói.

Em ngó qua người đàn ông bốn mươi xa lạ, rồi cầm li bia lên làm một ngụm, pha. Anh ta hỏi: – Em Chăm Phan Rang à? Em không nói gì. – Biết múa Apsara không?

- Có chi không? – Em hỏi lại.

Chỉ thế thôi, anh ta bắt đầu mở máy. Thường người nữ Chăm da ngâm đen, em trắng như vậy là có cái gì đó cực kì đặc biệt. Khuôn mặt và ánh mắt em rất thích hợp với bộ phim sắp quay của anh. Biết múa nữa là số dzách! Cộng tác với tụi này đi…

- Làm sao anh ta biết em Chăm? – Tôi hỏi Mây.

- Em mặc váy mà.

- Cả khi giữa Sài Gòn?

- Dạ. Hôm đám cưới hay sau đó qua nhà cha mẹ chồng em cũng thế.

- Lạ đấy.

- Sao lại lạ, anh?

- Mai nói em cá tính… à… xin lỗi.

- Không sao anh. Cái váy gây cho em khá phiền, nhưng em thích nó. Các em gái Kinh biết em Chăm, hay mò đến tâm sự. Dù không muốn, cũng phải nghe. Rằng họ bị mấy đứa sinh viên đồng tộc chị lừa. Anh chớ nghĩ sinh viên Chăm ngây thơ thật thà. Lừa tình với cả lừa tiền con người ta, rồi dong. Em không nói tất cả, mà là một số. Chán lắm. À, quay lại chuyện mình đi…

- Và em đã nhận?

- Dạ. Em nhận. Do lúc đó không biết làm gì, và quá trống rỗng.

Anh ta hỏi em biết Việt Trinh không? Em nói hẳn nhiên rồi. Anh ta bảo đạo diễn Lê Dân chỉ qua mỗi phim, đã biến Việt Trinh từ một cô nữ sinh Trung học vô danh thành ngôi sao rực sáng bầu trời điện ảnh Việt Nam. Em bảo, em không mơ mộng thành sao diễn viên. Em chịu thử, chỉ vì chán. Anh ta nói, càng hay chớ sao. Anh ta nói nếu Lê Dân có Xương rồng đen, H này sẽ cho ra đời Huyền thoại Apsara trắng. Anh ta khẳng định, ngay cái nhìn đầu tiên, anh đã có ngay cái tít hấp dẫn cho bộ phim của mình. Huyền thoại Apsara trắng, em nhớ.

Sau đó hai tuần liên tục, em hết đọc kịch bản phim và nghe đạo diễn H giảng giải thế nào là diễn viên, hết vào siêu thị xem qua hàng mẫu đến gặp các diễn viên phụ, rồi theo đạo diễn H từ quán ăn sang trọng đến thăm thú trường quay, và cuối cùng là vào nhà nghỉ.

Mây đột ngột ngưng. Nàng nhìn chằm chằm cái gì đó sau lưng tôi, như có ai vừa tới. Nhưng không. Tôi không quay lại nhìn.

- Em không ham thành sao, anh à. Không ham tiền, càng không hứng thú gì chuyện ấy, vậy mà em đã để cho anh ta dẫn vào. Hai lần như thế.

- Sáng nay sẽ có người đưa em qua gặp sếp lớn, để quyết công đoạn cuối cùng. – Anh ta nói.

- Sếp nào nữa? – Em hỏi.

- Ông bầu, em à.

Đúng hai tiếng sau, xe đến. Tay tài xế trẻ phóng xe đưa em xuống Vũng Tàu gặp sếp lớn. Ngồi phòng chờ trong một khách sạn thuộc hàng sao, một người đàn ông bụng bầu đang đi với hai thanh niên, thoáng dừng lại, cười, giơ tay chào em: – Apsara trắng phải không? Không đợi em trả lời, ông ta tiếp: – Chờ anh xíu nhé. Rồi dẫn hai thanh niên vào phòng khách bên cạnh.

Không biết làm gì, em lấy lap top ra check mail. Lạ, trong Inbox có thư của đạo diễn H “Gui Sep”. E nghĩ thư lạc, tính delete, nhưng do tò mò, mở ra xem. Mây đưa lap top qua tôi.

- Thư riêng mà, – tôi nói.

- Không sao, anh đọc đi.

Cực kì, thưa sếp. Đây mới siêu!

Nhưng sếp phải nhẹ nhàng, thật dịu dàng. Hàng quý hiếm phải vậy.

Apsara trắng trắng trẻo thì miễn chê. Đôi mắt ấy chắc chắn sẽ hớp hồn sếp ngay cái nhìn đầu tiên. Còn đôi gò bồng đảo phải nói là trên cả tuyệt vời. Tiếp nhé, ngọn đồi với thảm cỏ mới mê li. Mềm, dày và gợn sóng bồng bềnh, cả đời em chưa hề được thưởng ngoạn. Dạ, thám hiểm để giới thiệu lên sếp, chứ em chưa hề đụng tay rờ tới hàng độc này.

Dù là gái một con, nhưng yêu cầu sếp phải có cách tiếp cận thật lịch thiệp.

Chúc sếp vui sướng ngoài mong đợi. Luôn tư thế phục vụ sếp.

Em – H

Tôi ngước lên nhìn Mây. Tôi nắm bàn tay nàng, vuốt nhẹ. Mây để yên bàn tay trong tay tôi. Tôi biết nàng đang rớt xuống tận đáy sự đau khổ, để không thể nào đau khổ hơn nữa.

- Anh biết không, lạ lắm! Thư kia dù vô tình hay cố ý lạc, em không biết. Nhưng lạ là em đã rất bình tĩnh đọc nó lần thứ hai, kết nối các manh mối. Em gập máy đứng dậy thì sếp lớn cũng vừa đi tới. Ông vỗ vào mông em. Chính xác vậy – vào mông, mất dạy thế chứ. Như muốn nói mình rành nhau quá mà.

Welcome! – Ông nói.

- Ông đợi cho vài phút. – Em nói, cầm giỏ xách đi thẳng khu toilet, xong, ra đường cái vẫy taxi về Sài Gòn. Rồi, như trong một giấc mơ, em thu dọn đồ đạc, trả phòng, ra đón xe đò về quê ngay tối hôm đó.

 

- Em phone gọi Mai qua cơm chiều, anh nhé? – Mây nói.

- OK.

 

 

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 10.0/10 (1 vote cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: +2 (from 2 votes)
Palei có gì lạ không em? PhầnII-ch8: Huyền thoại Apsara trắng , 10.0 out of 10 based on 1 rating

2 thoughts on “Palei có gì lạ không em? PhầnII-ch8: Huyền thoại Apsara trắng

  1. Chương này hay. Tác giả chứng tỏ có sức tưởng tượng và sự liên tưởng mạnh. Phải chi ông Inrasara viết về dân tộc nào khác chứ không phải dân tộc Chăm thì mới đúng.
    Khôn quá thành ranh như ông viết, thì tôi chưa thấy phụ nữ Chăm nào được như ông mô tả!!! Ông nói cá tính, tôi thấy chả cá tính đâu cả.

    VA:F [1.9.22_1171]
    Rating: 0.0/5 (0 votes cast)
    VA:F [1.9.22_1171]
    Rating: 0 (from 0 votes)
  2. Em nói:
    – Cậu nó muốn thì từ từ chị chiều, làm thế này ngó sao được.
    - Ừ, – hắn nói, buông em ra, thở hồng hộc.
    Em đứng dậy, quay lưng đi và cởi nút áo.
    - Cậu cũng cởi áo đi chứ, – em nói. Hắn cắm cúi cởi… Ngay lúc đó, em chộp lấy cây chổi, quay ngoắt lại, dồn hết sức phang vào đầu hắn. Hắn rú lên một tiếng và loạng quạng bước lui. Em đạp cánh cửa sổ mở toang hoác.
    - Câm mồm! – Em hét lên, trong khi hắn trố mắt ngó em.
    - Dòng dõi mầy đấy – Em hất hàm về phía bé Dinh đang ngủ trong nôi, – bế mà cút khỏi nhà này. Cút đi… cút…

    Và hắn cút.

    Đáng đời, ăn chổi chà càng tốt!

    VA:F [1.9.22_1171]
    Rating: 0.0/5 (0 votes cast)
    VA:F [1.9.22_1171]
    Rating: 0 (from 0 votes)

Gửi phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>