Palei có gì lạ không em? PhầnII-ch7: Chuyện tình của Mây

Inrajaya-59

Mây là bạn học với em thời Trung học Cơ sở, mãi lên Phổ thông ở Phan Rang, em qua ban Văn, Mây ban Toán, hai người mới khác trường. Nửa chừng, Mây bỏ học. Qua mối dây đó, tôi tin Mây sẽ khá mở, với tôi. Tôi chạy xe qua palei nàng.

 

Em mất trinh vào đầu năm Mười một. Với người bạn học cùng lớp. Cùng palei. Dính thai hai tháng, thì mẹ biết. Mẹ dẫn vào Sài Gòn phá. Từ đó em không gặp anh ấy nữa. Cha mẹ không cho gặp. Và em cũng không muốn gặp. Anh đừng hỏi nguyên do. Mặc dù em vẫn yêu anh ấy. Về làng nằm lì nhà nguyên năm, em xin mẹ vào Đồng Nai may.

- Mai bảo em… thế nào nhỉ… ừ thông minh và, cá tính lắm…

Em hoàn toàn không tiếp xúc với đàn ông con trai suốt hai năm ròng. Nhất là người đồng tộc. Không phải em sợ họ trêu về chuyện cũ của em, mà không thích gặp. Thế thôi. Cho đến khi em gặp Hiền phó quản lý phòng phụ liệu phụ trách vi tính.

Anh hỏi em: – Em biết vi tính không?

Em nói: – Biết sơ sơ.

Anh hỏi: – Muốn học thêm không?

Em nói: – Muốn, nhưng để tính đã.

Như tên cúng cơm, anh này lành quá đỗi lành. Nếu không muốn nói gần như khờ nữa.

Anh nói: – Em học đồ họa đi, cần thiết đấy.

Em không nói gì. Anh nói: – Anh chỉ miễn phí.

Vậy là, sau giờ cơm chiều, em qua cơ sở vi tính anh, học. Hai tiếng một ngày. Không chỉ đồ họa, mà rất nhiều thứ. Một năm qua đi.

Một hôm, anh hỏi: – Hai đứa mình làm quen nhau được không em?

Em nói: – Anh có biết em Chàm không?.

Anh bảo: – Có sao đâu.

Tháng sau, anh lặp lại, y hệt câu trên. Và em nói có sao đâu.

Chúng em đi lại với nhau hơn ba năm trời. Đi chung với nhóm bạn khác nhau mỗi Chủ nhật. Không làm gì cả đâu. Nói ra biết anh tin không, không cả hôn hít nữa. Có lẽ cũng do em, em phớt tất. Thời gian đó, em không biết anh có nói gì chuyện hai người với bố mẹ không. Em cũng không tò mò để biết. Rồi một chiều nọ, trong quán cà phê sân thượng, anh đề cập chuyện hai người. Anh Hiền ít khi dẫn em đến cà phê sang trọng, nhưng lần này thì khác, khá sang.

Anh nói: – Mai hai đứa về nhà bố mẹ anh nhé?

Em hỏi: – Ở đâu?

Anh nói: – Ngay Biên Hòa này thôi.

Tui em đi xe máy hơn tiếng đồng hồ thì tới nhà anh. Nhà thuộc dạng trung lưu, ngó bề ngoài thế. Ông bố dân trí thức, có văn phòng trong thành phố, có vẻ không quan tâm. Bà mẹ thì hỏi đủ thứ chuyện bắt mệt. Thằng em trai có vẻ ba trợn.

Ăn trưa xong, em bảo anh: – Mình về đi.

Hai đứa về. Ông bố không có mặt lúc đó. Em đi, quên xin phép bà mẹ.

Anh nói: – Mẹ ưng rồi. Bố bảo ra giêng cưới thì tốt.

Em hỏi: – Nhanh thế à?

Anh không đưa em về khu trọ xí nghiệp, mà đèo thẳng ra quán cà phê bờ sông. Anh ôm em hôn. Lần đầu tiên anh ấy hôn em. Và mò mẫm em suốt. Nói thật với anh, em gần như lạnh lùng với đàn ông, từ khi xa người tình đầu, không chút nào gọi là xúc cảm với người khác phái. Hai năm trước, có chàng sinh viên Chăm qua làm quen. Anh chàng nhỏ hơn em hai tuổi. Sau bốn năm lần gặp, anh ta tấn công. Em luôn hồ nghi mình lãnh cảm, nên cứ để yên cho anh chàng rờ rẫm. Vẫn không có gì xảy ra. Cho dù anh chàng vận dụng đủ ngón nghề. Anh chớ nghĩ sinh viên Chăm ngây thơ không biết gì. Điệu nghệ lắm. Em đã ngồi trơ như đá. Lạnh băng. Có phải vậy chăng mà anh chàng sau lần đó, không phone nữa. Em chỉ nhận được tin nhắn: Mai anh ra Hanoi boiduong khoa captoc. Gap lai em sau nhe. Từ đó không một lần gặp lại. Thật ra, em cũng không muốn gặp anh ta nữa. Em nghe ớn mấy đứa con trai người đồng tộc đến tận óc.

Lần này thì khác. Sự ngô nghê gần như ngố của anh đã đánh thức cảm giác trong em. Anh vồ vập em, như là lần đầu trong đời. Mãi đến mười giờ tối mới về đến trọ.

Inrajaya-46

- Em có cho cha mẹ ở quê biết không? – Tôi ngắt lời Mây.

- Dạ không, anh. Em gần như mất khả năng quan hệ với làng xóm, bà con. Không hiểu mất thế nào và khi nào nữa. Chỉ biết là em không còn thích gặp ai. Kể cả bạn học cũ cũng không chút hứng thú. Mấy bận không biết làm gì, chạy xe lang thang, không biết đi đâu, muốn qua nhà trọ nhỏ bạn gần đó, nửa đường bỗng nhiên mất hứng. Đành tạt vào quán nước, rồi về.

- Em có về quê?

- Thi thoảng. Năm một hai lần. Ngủ lại một hai đêm rồi vào ngay. Em vẫn thường xuyên gửi tiền về cho mẹ, và cho thằng em đang học Sài Gòn. Không phải em không muốn, mà đã rất cố gắng, nhưng không thể. Mỗi bận thằng em kể về sinh hoạt hay nói chuyện cộng đồng Chăm ở Sài Gòn hay ở quê, thấy em hững hờ, nó thôi. Em không còn biết mình nên bắt đầu từ đâu. Có thể em sợ đụng phải anh chàng người yêu sinh viên ấy. Và cả người yêu thuở Trung học nữa. Không phải vì xấu hổ hay gì gì khác, mà không biết sẽ nói gì. Nhưng cũng không chắc lắm. Em sợ em.

 

Sắp ngày cưới, em vào Sài Gòn nhờ hai cô chú quen thân với cha trước 75 làm đại diện bên đằng gái. Em nói: – Cho cha mẹ cháu biết sau cũng được.

Vậy mà buổi tối tiệc cưới, cô chú dẫn theo hai ông bà khác với dăm đứa sinh viên Chăm. Em cụt hứng, chút hứng thú sót lại. Cô dâu sở hữu nụ cười đẹp như ma-nơ-canh, – một ông khách không quen dự tiệc nhận xét.

Rồi em thấy cũng tạm ổn. Ngặt nỗi là ở bà mẹ anh Hiền.Tối tân hôn, anh trải tấm ra trắng tinh, thêm miếng vải trắng nhỏ. Xong cuộc, anh mang miếng vải đi ra ngoài. Mãi gần sáng mới trở lại phòng. Em đã đợi vị hôn phu đến hơn sáu tiếng đồng hồ, buổi tối đầu tiên đó. Mãi tháng sau em mới hiểu ý nghĩa của cái miếng vải mắc dịch kia. Do những lời chì chiết bóng gió của bà mẹ. Anh Hiền buồn như cha chết. Đôi mắt bà mẹ ngó em gườm gườm. Cái gườm gườm kia ám em mãi tận hôm nay.

Ở với nhà cha mẹ Hiền được tháng, em quyết định thuê căn trọ gần xí nghiệp ở. Anh Hiền chiều vợ, về ở chung. Chỉ mỗi Chủ nhật hai đứa đèo nhau về thăm bố mẹ. Có tuần em viện cớ không về, anh cũng chiều. Nhưng bà mẹ có chịu ngưng chương trình ở đó đâu.

Bà bắt đầu ra tay: – Có phải người Chăm theo chế độ mẫu hệ, con phải ở với mẹ không?

Em nói: – Dạ, tùy mẹ à. Thời buổi bây giờ cũng đã khác xưa rồi.

Bà hỏi: – Chứ người nữ Chăm trước khi lấy chồng không biết giữ mình à?

Ý bà nói, lăng loàn. Cái đầu em nóng phừng phừng như muốn nổ tung, nhưng em đã dằn được. Em nói: – Cũng tùy người.

Bà đứng dậy bỏ đi, nói: – Cái thằng Hiền con nhà này quả vô phúc…

 

Tôi không biết an ủi Mây thế nào, lạ vậy chứ.

- Chuyện người ta nói em ôm con bỏ trốn, thì sao? – Tôi hỏi, và biết mình quá hớ.

- Tin đồn mà… – Tôi tiếp.

- Không sao đâu anh, em hiểu mà.

Mất dạy phải nói là thằng em chồng. Nhưng hưỡn đã. Khi bụng em to phải về nhà chồng dưỡng thai, rồi thời gian ba tháng hậu sản mới là địa ngục. Nhất là khoảng anh Hiền công tác xa, em phải chịu đựng cùng lúc hai cái máy nói. Thậm chí thằng em có khi xộc vào thăm cháu, còn cố tình rờ rẫm bắp đùi em. Và buông lời bỡn cợt. Em bảo mất dạy là thế. Em thề, sẽ không bao giờ bước chân vào nhà này nữa. Kẹt nỗi, là bé Dinh phải ở lại nhà nội. Thế là mỗi tuần em phải chạy xe về cho bé bú. Và nghe bổn cũ soạn lại. Của bà mẹ lẫn em chồng. Anh Hiền anh cả lại là đứa con cực kì hiếu thảo, đau là chỗ đó. Dù chiều vợ hết cỡ, anh nhất quyết không cho bé Dinh theo em về nhà trọ.

Bà mẹ thì thẳng thừng: – Nhà này còn chưa đến nỗi cắp nón ăn mày mà…

Và em hiểu, đứa con không còn là con em. Nó chưa từng là con đẻ của em…

- Anh hiểu…

Em về căn trọ ở một mình. Anh Hiền mỗi ngày chạy qua lại hết cơ quan sang trọ đến Biên Hòa. Tội thế chứ. Từ đó em không về Biên Hòa nữa. Em khóc ba ngày đêm đến sưng vù hai mắt. Muốn tung hê tất cả. Em vào Sài Gòn tìm gặp người bà con đang làm việc hay học ở đây. Tuần hai ba lần gì đó. Và em bắt đầu uống.

 

- Sao vợ chồng không tính kế tự lập? Ý anh nói cắt đứt hẳn với dây nhợ cũ để sống đời sống hiện đại? À, thế nào nhỉ, như một gia đình Tây phương, ví dụ thế – Tôi hỏi, nhìn vào mắt Mây. Mây không trả lời. Nàng nhìn vào bức tường trước mặt. Đôi mắt đờ đẫn, không chút sinh khí. Mãi lúc này tôi mới thấy Mây có đôi mắt rất đẹp.

- Em từng nghĩ đến chuyện gia đình nhỏ sống giữa thành phố Sài Gòn mà không ai biết tới… Em đã bỏ tất rồi mà… Như một công dân thế giới ấy… Xin lỗi, em có đọc nhà văn Inrasara… Anh biết ý nghĩa Kut với đàn bà Chăm thế nào rồi… vậy mà em cũng đã bỏ… trong khi cái miếng vải chết tiệt kia, anh ta không dám vứt đi… hỏi có điên không…

- Em có ý định ẵm bé về ‘nội’ không?

- Một lần ý tưởng đó có thoáng qua đầu em, nhưng nghĩ lại, thôi. Em không thể. Vả lại, em quá ngán cái nòi này rồi. Đần và ác.

- Đần lẫn ác à?

- Ông anh thì lành quá hóa đần, thằng em với bà mẹ thì độc ác.

Chúng tôi không nói gì thêm. Tôi nắm bàn tay Mây, vuốt nhẹ. Bàn tay lạnh ngắt.

- Đừng thương hại em, anh. – Mây nói.

- Lắm lúc em nghĩ chuyện lên chùa tu hay vào nhà thờ làm xơ, nhưng rồi thôi.

 

- Em kể chuyện cuối này. – Mây nói, sau hồi lâu im lặng.

Đang lai rai trong phòng VIP cùng ba ông Chăm với bạn gái cùng quê, thì thằng em dẫn bà mẹ ập vào. Ngu vậy chớ. Hắn vừa giơ máy ảnh lên thì bị Wũ cho nguyên cái đạp vào bụng ngã lăn. Bà mẹ tính nhào vô thì chú Thanh bật dậy nắm cả hai tay đẩy áp vào tường, bảo câm mồm. Vậy mà bà vẫn hô toáng lên: – Con dâu lăng loàn, đứa con dâu lăng loàn… Đến chú Thanh phải bịt mồm lại, loa kia mới chịu tắt.

Wũ khóa tay thằng em chồng lại, quát: – Các người là ai? Chụp ảnh làm gì?

Giọng thằng em chồng: – Nó bỏ nhà đi tìm trai…

Wũ nạt: – Mầy còn nói nữa, mõm mầy vỡ ra… Tao hỏi mầy chụp ảnh làm gì?

- Em không phản ứng gì à? – Tôi hỏi.

- Dạ không. Em phó mặc rồi…

Đến khi chú Dũng bảo: – Thôi, cứ mời chị đây ngồi đã, phải trái gì tính sau, thì chuyện mới tạm yên. Bà mẹ ngồi bịch lên chiếc ghế vừa được đẩy tới. Thằng em chồng vẫn còn uất, đứng như gấu trúng đạn. – Tôi biết chị rồi. – Chú Dũng nói, giọng nhẹ hẳn đi, – Mây là cháu ruột tôi. Chị với cháu không phải lo chuyện lăng loàn hay mất nết ở đây. Chị với cháu cũng nên về đi. Từ hôm nay, cháu tôi không phải dâu nhà chị nữa. Nội nhật ngày mai, cháu lên xe đò về quê với cha mẹ cháu…

- Vậy là không có vụ trốn nhà? – Tôi hỏi.

- Dạ, người ta dựng chuyện thôi anh. Có lẽ do mấy người Chăm dự đám cưới mà ra. Cũng không chắc nữa.

Ngay tối hôm ấy, em bắt xe đò về quê.

- Hiền vẫn còn thương em chứ?

- Dạ, còn. Ảnh hai bận về quê năn nỉ em trở lại. Mẹ bỏ qua rồi, – ảnh nói.

Em nói: – Bố mẹ anh không cho bé Dinh vào Kut dòng họ em đâu, chớ mong.

- Em nghĩ em không thể rời bỏ cộng đồng được, anh à. Em không thể sống mà thiếu Chăm.

- Dù họ đã từng làm em đau? – Tôi hỏi.

- Dạ, – giọng Mây rất nhỏ.

Chủ nhật tuần sau, anh Hiền đi xe trở lại.

Em bảo: – Anh về đi, kiếm vợ khác đi. Em cũng có người yêu rồi.

Em cởi chiếc nhẫn trả lại anh, chiếc nhẫn cưới hôm về em quên đưa.

- Từ đó, ảnh không một lần phone cho em nữa. – Mây nói.

 

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 8.0/10 (2 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: +1 (from 1 vote)
Palei có gì lạ không em? PhầnII-ch7: Chuyện tình của Mây, 8.0 out of 10 based on 2 ratings

7 thoughts on “Palei có gì lạ không em? PhầnII-ch7: Chuyện tình của Mây

  1. Đến chương này nhà văn Inrasara viết có truyện rồi đây. Mấy chương trước truyện chỉ hiện ra lờ mờ qua đối thoại. Hi vọng bên cạnh sự hấp dẫn của đề tài và câu văn, sẽ có nhiều câu chuyện hấp dẫn quần chúng hơn.
    Nhân vật Mây có vẻ rất cá tính, rất mạnh mẽ.

    VA:F [1.9.22_1171]
    Rating: 0.0/5 (0 votes cast)
    VA:F [1.9.22_1171]
    Rating: 0 (from 0 votes)
  2. Đây là đoạn văn đau nhất, đau kinh khủng. Đọc xong mà tui nghe rợn người:

    Em từng nghĩ đến chuyện gia đình nhỏ sống giữa thành phố Sài Gòn mà không ai biết tới… Em đã bỏ tất rồi mà… Như một công dân thế giới ấy… Anh biết ý nghĩa Kut với đàn bà Chăm thế nào rồi… vậy mà em cũng đã bỏ… trong khi cái miếng vải chết tiệt kia, anh ta không dám vứt đi… hỏi có điên không

    Tìm ra chi tiết đó mới khủng. Ông Inrasara viết văn kinh quá đi!

    VA:F [1.9.22_1171]
    Rating: 0.0/5 (0 votes cast)
    VA:F [1.9.22_1171]
    Rating: +1 (from 1 vote)
  3. Nguyễn Thị Hạnh hiểu biết về tiểu thuyết thế nào chứ, tôi thấy chương này ông Inrasara viết dở tệ. Mấy chương đầu nói theo giọng ông thì đọc thấy thích, bây giờ ông cũng bắt nhân vật nữ Chăm nói theo giọng nhà văn trí thức Inrasara! Tôi quen biết nhiều phụ nữ Chăm, họ không sâu sắc ăn nói ngon lành như Inrasara đâu. Xây dựng nhân vật thì phải dựa trên thực tế. Chứ ông áp đặt nhân vật theo ý chủ quan của ông thì hỏng. Nói dở tệ là vậy. Nhiều phụ nữ Chăm hiền lành, nhiều lúc khờ khạo (như Mây nhận định về chồng mình vậy). Vậy mà ông Inrasara làm ngược lại: phụ nữ Chăm thì quá thông minh, sắc bén, còn ông chồng Kinh thì khờ.
    Ông nằm mơ!!!!

    VA:F [1.9.22_1171]
    Rating: 0.0/5 (0 votes cast)
    VA:F [1.9.22_1171]
    Rating: 0 (from 0 votes)
  4. @Nguyễn
    Ái chà chà… Nguyễn! Lếu Nguyễn bình về TT thì tôi vẫn tôn trọng nời bình của Ng, chứ ở đây Ng buông một câu đánh giá phụ nữ Chăm như thế xem sao được! Ng bảo: ‘Tôi quen biết nhiều phụ nữ Chăm, họ không sâu sắc ăn nói ngon lành như Inrasara đâu’. Điều lày cho thấy một NỖ HỎNG to trong cả tư tưởng và kinh nghiệm trường đời của Ng. Không biết Ng hiểu câu ‘Ngưu tầm Ngưu, Mã tầm Mã’??? Vậy mới thấy Ng thì nàm sao mà ‘tầm’ cho ra được phụ nữ Chăm sâu sắc như Inrasara hay những người khác được cơ chứ!!!!!

    VA:F [1.9.22_1171]
    Rating: 0.0/5 (0 votes cast)
    VA:F [1.9.22_1171]
    Rating: 0 (from 0 votes)
  5. Chúng ta nên tập trung nói trên web này thôi, sao JA hẹn gặp tôi ở đâu đó. Tôi bàn 3 điểm:
    1/- Thơ thì tôi không hiểu lắm, ông Inrasara đạt nhiều giải lớn ở trong và ngoài nước, tôi chỉ bắt chước thiên hạ mà nể. Tôi đặc biệt khoái phê bình cũng ông. Tôi biết nhiều nhà phê bình Kinh cũng chịu ông xuất sắc. Riêng tiểu thuyết thì tôi chưa trọng, nhất là cuốn này.

    2/- Tôi lấy ví dụ chi tiết mà các bạn Chăm ca tụng lên mây, tôi thấy nó mâu thuẫn. Lấy chi tiết cũng phải điển hình. Phụ nữ Chăm bỏ Kut thì không điển hình, đàn ông Kinh hiện đại còn xài đến chiếc “khăn nhỏ” kia, cũng rất hiếm. Đưa 2 chi tiết này làm đối trọng để nổi lên sự xung khắc là hỏng! Chính chi tiết này làm hư chương tiểu thuyết cũng ông ta.

    3/- Tôi đi vào thực tế. Tôi có gặp và phỏng vấn 10 nữ Chăm lấy chồng Kinh. Tôi chỉ bàn về cặp có vẻ hạnh phúc, còn cặp bị tan vỡ hay lợi dụng nhau ngắn hạn thì không bàn. Gần như cả 10 đều quên Kut. Có thể khi già họ nhớ, còn lúc này họ quên. Dĩ nhiên họ quên như vậy thì chắc chắn ông chồng Kinh và con lai này sẽ “quên” Kut luôn. Tôi còn tin con cái chị Chăm đó mẹ chết đi có khi không cho mẹ làm đám thiêu nữa. Tôi nói có chứng, 1 ông Chăm (xin dấu tên) ở TP con cái không cho lấy thi hài về quê làm đám thiêu vô Kut.

    Tôi nói thêm, hôn nhân khác dân tộc ở xã hội nào cũng có. Nếu văn hóa khác nhau nhiều thì xung đột càng lớn. Không nhắc ai cũng biết, 2 dân tộc ta Chăm và Kinh còn có chuyện tế nhị khác, cho dù chuyện đã là lịch sử. Ông Inrasara là nhà văn có tinh thần dân tộc mở, rất lành mạnh. Tôi tin ông “giải quyết” được xung đột này, cho dù chỉ trong tiểu thuyết văn chương.
    Ông cần cho hiện “phản hồi” này của tôi để rộng đường dư luận.

    VA:F [1.9.22_1171]
    Rating: 0.0/5 (0 votes cast)
    VA:F [1.9.22_1171]
    Rating: 0 (from 0 votes)
  6. Ông Nguyễn quá tinh tế rồi. Tôi cũng chấp nhận ý của ông Nguyễn. Hehe!

    VA:F [1.9.22_1171]
    Rating: 0.0/5 (0 votes cast)
    VA:F [1.9.22_1171]
    Rating: 0 (from 0 votes)
  7. Ông Nguyễn có thể đúng ở 2 phần cuối, chớ phần 1 ông bàn về tiểu thuyết thì phải xem lại. Nhà văn có thể lấy bất cứ chi tiết nào trong đời sống để xây dựng quan điểm nào đó. Cá nhân tôi thấy đây là chi tiết rất ăn tiền của nhà văn Inrasara.

    VA:F [1.9.22_1171]
    Rating: 0.0/5 (0 votes cast)
    VA:F [1.9.22_1171]
    Rating: 0 (from 0 votes)

Gửi phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>