Yamy 76: Người đàn bà trong gương

Nàng ngồi   yên bất động    hình hài mơ

hồ trong gương    chỉ có nàng    buồn

chán    chường phấn son chì   màu nóng

bỏng lạnh băng   hào nhoáng ngây ngô

Nhìn người trong gương nàng   thầm

thì cám ơn đấng sáng    tạo ân sủng ban

bố nhan sắc tuyệt  trần lên người nàng

có đủ đầu    mình tứ chi lông   tóc lục

phủ ngũ tạng thịt   da móng vuốt

Linh hồn trong gương trân   trối trợn

trừng ngơ ngác ngao    ngán thân xác rúm

co vải vóc nữ trang đè    nặng kiếp người

Rú gào chàng hoàng   tử mất tăm trong cổ

tích bỏ nàng công    chúa ngủ trong lâu

đài hoang mụ phù    thủy sám hối muộn

màng trước gương    thần có con

quạ đen mù quên nhảy   nhót hót ca

Thì đã sao nàng    tự hỏi tự hào tự

tử một chuyện tình không    hồi kết hồi

mở cũng chưa   bao giờ được viết trên

thân giấy trắng còn ủ     mầm sẽ mọc

Cuộc đời như cỗ    máy thời gian nghiền

đá thành sỏi cát   thành bụi còn nàng con

người nhỏ dần   lớn lên phổng phao phiền phức

Ký ức nàng chảy    ngược không gian ứ

đọng cống rãnh tuổi thơ tuổi   trẻ tuổi xuân sồn

sồn rủ nhau nhăn    nhàu mặt gương phẳng

lặng chai lì    lợm đàn hồi bần bật rung

Cây bút chì dắt tay    nàng ngọ nguậy ngông

nghênh không phải nàng   vẽ tranh tô

tượng nàng vẽ   chính mình một tòa thiên

nhiên môi trường sinh   thái nhoẹt nhòe đỏ

son phấn hồng quầng   thâm phơn phớt tím

 

Thế giới rỗng mọt   gặm rỗng tâm hồn rỗng

thân xác nàng thở    dài não nuột một lũ đàn

ông ngu   ngơ mù   quáng bất lực lá cây mục

dưới tầng sâu trầm tích than    bùn quánh đặc

 

Muốn lấp đầy nàng  đổ đầy tràn   đầy lỗ rỗng

vũ trụ trống    vắng cô đơn dằng dặc đêm

đen từ thời ăn    lông ở lỗ tiến hóa ăn

lỗ ở lông hoa hậu áo tắm cởi   truồng ráo

hoảnh đồng hoang bóng   đè cỏ mọc vịt kêu

Ước mơ nàng rỉ   chui kẽ ngón mộng du sình

lầy lỗ chỗ gương    mặt người méo mó đầu

lâu thập ác rùng    mình rung động hăm he

Nàng bóp nhẹ nụ    cười dậy thì con gái hom hem

cụp mắt loạn thị nam   nhi hau háu mỏ diều

hâu quặp mồi co   quắp súng đạn lên nòng tung

tẩy đôi chân đóng vảy   rốn mỹ nhân ngư

 

Chuyến xe cuộc đời dằn    lên xóc xuống

ngả nghiêng sấp   hai sấp ba ngã tư ngược

xuôi được thua cũng mất    trắng tay giằng co

trì níu mãi không nắm   được tay mình

Uể oải nàng đứng    lên mở cửa cuộc đời sau

lưng đóng sầm huyệt mộ quan    tài nắp thủy

tinh trắng bạc nạm vàng   rút tiền ngân hàng lên

sàn chứng khoán đi   chợ vườn ao chuồng

Khi xưa còn bé ta   chơi lao tâm khổ tứ phấn

đấu ăn no mặc   ấm đi lên ăn   ngon mặc

đẹp giờ này ăn    sung mặc sướng  ăn

để sống sống để   ăn mặc để cởi   cởi để

mặc mặc kệ nó khi   xưa còn bé tắm mưa

Tấm gương cuộc người   hoen rỉ già nua một

đời cặm cụi lau   chùi bụi bặm vết chân đuôi

mắt hạn hán tình người tình    yêu thực hư hư

thực tỉnh    mê chân giả sáng hủy tạo diệt

Nhân loại hân hoan đón     chào ngày tận

thế hò reo quỷ sứ phục   sinh con người thiên

tai bỏ chúa vứt phật quên    nàng trong gương tê

tái phấn son phục trang    dạ hội trễ hẹn kiếp người

Nàng đánh rơi linh hồn trong túi   xách hành trang

lỡ chuyến xe ao   tù bì bõm ngục   tù bao la đời

chật giông gió căng   buồm không cứu được thân

xác nàng mai   táng ngàn đời trong gương.

 

 

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Gửi phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>