Trần Wũ Khang: Những mảnh đời vụn II

Lên núi không trót về thành không xong

tui là kẻ vướng kẹt

đồi trung du trọc đầu nắng đốt

 

Ra bắc bất thành vào nam chẳng trọn, tui mắc kẹt

gió bão miền trung muôn năm làm nũng

tui là khúc gỗ mục lũ không thèm cuốn đi đâu

 

Như ông anh mắc kẹt giữa hai làn đạn Hạ Lào

vướng kẹt trại Thái Lan là tui, mắc kẹt Núi Xám cũng là tui

mắc kẹt mẹ thằng Lung đầu thôn

tui nhớ thương môi cong em cuối chợ

 

Như thằng bạn mắc kẹt giữa chai rượu gạo với két bia 333

tui mắc kẹt giữa đôi bờ hư thực

(nói oai thế: giữa làm thơ và viết báo, đúng hơn)

 

Như bạn văn tháng tháng chơi hụi hốt huê chót chắc ăn, làm thơ cứ vô thường mà nỗi niềm quằn quại

tui mắc kẹt giữa vô thường và huê chót

 

Mẹ Lung bảo mắc kẹt vì anh mắc kẹt là ông

em ôi em thật đáng yêu là đời mắc kẹt

 

 

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *