Trần Ngọc Tuấn: Đinh Hùng – Dưới lá hoa tình sử

Thi sĩ đi vào lá hoa tình sử để nghe hơi thở Em hòa sương khói Đường thi; để nhận ra nàng lớn lên giữa mùa xuân hoa cỏ – nửa linh hồn u ám bóng non xanh – ngoài thiên nhiên nở bừng thân mỹ nữ – Nàng yêu ta, huyền hoặc mối kỳ tình. Em có phải người trong mộng để thi sĩ chưa gặp em, tôi vẫn nghĩ rằng: – có nàng thiếu nữ đẹp như trăng – mắt xanh lả bóng dừa hoang dại – thăm thẳm nhìn tôi không nói năng?

Thi sĩ không thể đê mê từng buổi hoàng hôn xuống lạ kỳ – ta nằm trên cỏ lắng tai nghe – thèm ăn một chút hoa man dại – rồi ngủ như loài muông thú kia mãi được, bởi một sợi tóc đủ làm nên mê hoặc – ta đặt Em trên ngai thờ Nữ Sắc. Trong niềm khát vọng, ta ghi vào huyết sử – dưới chân Em, Thơ lạc mất linh hồn, thi sĩ nguyện: Ta sẽ chết, sẽ vì Em mà chết! – một chiều nào tắt thở giữa môi hôn… Và xin em một phút cầm tay – rồi mai cát bụi, gót giày hư không

Rồi mai cát bụi, rồi mai: vầng trăng xưa ngả bóng chung đôi – em đã xa như dĩ vãng rồi – tình cũng quan san từ đáy mắt – một hàng mây trắng mấy trùng khơi? Thi sĩ giã từ những đóa hoa nở mặt trời xích đạo – những làn hương mang giông tố bình sa; giã từ ngày tháng cô độc thấy tình thương cũng mất; giã từ những đêm hiền hậu – con chim nào kêu vẳng tiếng trần ai; thản nhiên đi vào cánh rừng thơ huyền diệu để lại những lời thơ như những cánh hoa này rất mỏng manh – ngày mai cho gió cuốn xa cành – và ngày mai nữa, em đi dạo – sẽ gặp hồn tôi trên cỏ xanh

*

Ghi chú : những chữ in nghiêng được trích từ thơ của nhà thơ Đinh Hùng

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Gửi phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>