Nhụy Nguyên: Apsara & dòng kinh sám hối

Truyện ngắn

Mẹ không ngủ suốt mấy canh giờ. Đêm trắng. Với mái tóc mẹ trắng. Dưới chân tượng Phật trắng. Tiếng mõ đều. Tiếng mõ không tắt trong giấc mơ kinh hoàng của nàng. Giấc mơ trắng. Không màu đỏ. Không máu. Chỉ là trắng bất tận. Rợn người.
Nàng vùng khỏi cơn mê. Mồ hôi đẫm. Mẹ còn ngồi gõ mõ. Cầu nguyện. Những tên lính mặt đen ngoài cửa. Hình như chúng thay nhau chờ nàng suốt đêm qua. Nàng không hay. Chúng đã canh cho giấc ngủ của nàng. Chúng sẽ còn canh giấc ngủ ngàn thu của nàng. Vẫn tiếng gõ mõ tràn ngập không gian. Đôi tay gầy của mẹ chưa kiệt sức. Bao nhiêu dòng kinh được tụng niệm, vẫn chưa vắt kiệt tâm trí mẹ. Phật vẫn bình thản. Ngó xuống. Rất bình thản. Như không có sự cố nào sắp xảy ra với nàng. Như không có chút mất mát nào đối với một nữ tu chưa chứng đạo đang gõ mõ kia.
Cơn mê chấm dứt.
Một đêm tưởng nàng sẽ nằm bên mẹ, được mẹ an ủi. Không. Mẹ thậm chí không ôm lấy nàng, không khóc. Một cái tin rụng rời tay chân với nàng, lại nhẹ bẫng với mẹ. Mẹ chỉ quay mặt, tới ngồi dưới chân tượng Phật ngồi, cũng xếp bằng như Phật. Từ đấy là một sự câm lặng đến nhức buốt gan óc của nàng. Tiếng mõ như đang gõ ngay chính sọ dừa non nớt của nàng. Tiếng mõ làm tê liệt mọi giác quan của nàng, dẫu nàng luôn trong trạng thái vùng vẫy, giãy giụa. Nàng muốn lao tới thét vào tai mẹ: Phật sẽ không cứu được con đâu!
Chấm dứt sự quằn quại bên bờ hố thẳm. Rồi nối tiếp nỗi sợ đang phình to dần ngay trước bình minh, khi nàng đã hoàn toàn bước qua một thời khắc mới. Trắng. Lịch sử cuộc đời nàng sang trang. Một trang giấy trắng.
Mắt nhắm. Mẹ vẫn chìm trong tiếng mõ. Nàng theo những tên lính mặt đen. Với nàng, đấy đều là lính tráng của thần chết theo lệnh tới đưa nàng đi, chứ không phải thân tín của vua. Dòng đời của nàng đang rỏ xuống một dấu chấm than.
Bầu trời thấp, với mây. Xám và trắng. Mây trắng nhiều vô kể. Từng cuộn chồng lên nhau, đan xen nhau. Không nắng. Trời vẫn trong. Trắng trong. Trắng trong? Nàng tự đặt một câu hỏi, nhìn trời. Trời ơi. Ông trời thật khôi hài. Sao nhất thiết sáng nay phải trắng trong. Diễu ư. Ông trời đang diễu nàng. Từ gần một năm nay, nàng phô diễn trước vua, trước quần thần với tấm thân nuột nà, uyển chuyển, hút cả một góc trời vào trong tầm mắt đắm đuối, chới với. Nhưng nàng không thể giấu được ông trời. Thượng đế. Nàng, từ lâu tưởng lừa dối được Thượng đế.

*
Vị vua của nàng trẻ. Hơi mảnh. Khi vua cha mất, lần đầu tiên nàng mới thấy con người này lúc hắn chỉ đạo dựng giàn thiêu. Nàng không nghĩ đó sẽ là vị vua kế tiếp của vương quốc Chăm, và giờ đang định đoạt số phận cho nàng. Nàng cũng không tin khuôn mặt có vẻ phong trần nhã nhặn ấy lại gầm lên như hổ đói mất mồi khi hay “linh vật” của giàn thiêu bị đánh tháo. Một cuộc rượt đuổi như xé toang cả dòng sông. Thất bại. Con thuyền đã hút mất vào sương khói ngỡ được thần linh che giấu.
Tất thảy ai, hễ là gốc gác từ đất nước của Hoàng hậu, kể cả những thân tín là người Chăm, đều bị ném vào giàn thiêu. Lửa ngùn ngụt. Những hình hài quặn xiết bị lửa thốc lên như những hình nộm. Rần rật. Xèo. Nước và máu và mỡ từ vật hiến tế bén lửa hơn cả dầu, táp lên bầu trời xám đục tang tóc. Cả vương quốc người người sụp dưới những đền tháp.
Nghi lễ truyền đời của một vương quốc vấy bẩn. Niềm tin về cõi tâm linh bị xúc phạm. Lửa ô uế.
Cuộc hành quân tàn khốc nhất trong lịch sử Chăm.
Giờ đang sắp mùa lạnh. Sẽ không còn nhiều hy vọng nữa cho những chiến thắng dội về kinh thành. Nơi có ngai vàng rực chói. Nơi có ông vua đang ban đặc ân cho nàng, mà thực ra là ban sự chết chóc đến với nàng. Đội quân hung hãn của ông ta đã kéo một vệt gươm vòng quanh ngoài lãnh thổ. Và nàng cùng với tốp vũ nữ lại tiếp tục phô trương sự trắng trong của đời con gái, với điệu múa mê hoặc thánh thần để cầu cho sự bình an của vương quốc. Giống như mẹ nàng đang cầu cho nàng có được lá bùa của Phật.
Nếu buổi lễ hôm đó, nàng không là người đứng đầu tốp vũ nữ, không dâng hết tài sắc để làm hài lòng vị vua bên cô dâu là công chúa nước Việt, nghĩa là nàng không phô phang trước mắt nhà vua những tuyệt mỹ nữ thần mà thượng đế đã quá ưu ái cho nàng. Nghĩa là nàng không gợn lên chút xúc cảm nào trong lòng vua… Hay lùi xa hơn nữa. Nếu nàng không nhìn thấy người lính đứng trước đám hộ tống nàng dâu Việt ấy…
Nhưng bây giờ. Là thời điểm đạo quân của vương quốc Chăm đã tiến sát biên giới Việt. Một cuộc chiến. Sự xuyên sâu lạnh lùng của nghìn trùng ngọn giáo. Lưỡi gươm, sẽ lia qua đầu người như vệt hào quang kéo theo bụm máu tươi ròng siêu thực. Chắc sẽ có một sợi dây vô hình nào đó báo cho nàng mất mát. Có thể, trong số quân nước Việt ngã xuống, sẽ có sự chết mà ngay trong giây lát đó, nàng chợt rùng mình như vừa lìa khỏi cơ thể một bộ phận.
Tại sao phải có một cuộc chiến giữa hai nước. Tại sao phải có sự chia lìa. Tại sao nàng phải đứng giữa nỗi giày vò khôn nguôi về tai hoạ sẽ giáng xuống bất cứ lúc nào. Bây giờ thì đã rõ. Nàng không hẳn đi vào nơi lộng lẫy xa hoa nhất của vương quốc Chăm. Mà nàng đang đi vào cõi mù tăm của chết chóc. Địa ngục. Nàng đang đi vào địa ngục trên trần gian. Chẳng hay sau kiếp này nàng liệu có mau chóng được đầu thai để tiếp tục là vũ nữ với điệu múa mê man cả chính nàng. Nếu được, liệu khi đó vương quốc này còn tồn tại. Một ý nghĩ độc địa nảy sinh tự thẳm sâu tâm hồn trong trẻo của nàng. Nó sẽ tàn lụi với hình hài và vóc dáng đầy uy lực của ông vua của nàng. Hoặc giả nó vẫn sừng sững tồn tại, liệu nàng có gặp lại người lính ấy. Không. Là vô nghĩa. Nàng cũng vô nghĩa nốt! Dẫu còn mẹ. Còn Phật. Còn Sư Cụ. Còn đền tháp.
Đã bao lần nàng thử quên đi xúc cảm, ngồi xuống dưới chân Phật bằng sự lạnh lùng vô giác. Nhưng đầu óc bắt đầu xáo trộn. Không như bên nàng, mẹ. Một nét mặt đẹp lạ lùng. Ờ. Mẹ không đẹp sao có thể sinh ra nàng là một vũ nữ làm xiêu lòng cả đám cung phi. Khuôn mặt mẹ không gợn niềm đau, niềm vui. Một khuôn mặt bình lặng mà tràn đầy sức sống, sự mãn khai ẩn tàng. Tại sao? Nàng lại tự hỏi. Con người không thể hạnh phúc khi không có tình yêu. Không thể hạnh phúc khi chỉ ngồi tụng niệm dưới chân tượng Phật – con người bằng xương bằng thịt đã từ giã trần ai hàng ngàn năm rồi. Trong lúc nàng dằn vặn, quằn mình trong kiếp nhớ khi xa một người mới chưa tròn nửa năm. Và nếu như không còn hy vọng nào nữa, nàng sẽ chết.
Nhưng bây giờ, nàng đang đi vào ngõ chết, nàng lại muốn sống. Vì nàng vẫn còn hy vọng. Hy vọng về con người xa xôi ngoài lãnh thổ vương quốc, chứ không phải hy vọng vị vua của nàng sẽ ban cho nàng đặc ân về sự sống.
Ai sẽ cứu nàng. Thần Phật? Nàng thậm chí không gieo mầm hy vọng. Dẫu nàng không phủ nhận những lời kinh. Nàng không hề có ý nghĩ phỉ báng thần Phật. Nàng không hề muốn chạm vào người mẹ khi bước khỏi nhà (mà có thể sẽ không bao giờ còn chạm được vào mẹ nữa). Nàng cũng không một lời từ biệt khẽ khàng chỉ như ngọn gió thoảng vào trí não mẹ. Nàng bước khỏi cửa, mẹ vẫn cầu kinh. Những dòng kinh sám hối. Cứ như sự sinh thành ra nàng đã là tội lỗi của mẹ.
Cốc… cốc…
Đệ tử lâu đời luân kiếp
Nghiệp chướng nặng nề
Tham giận kiêu căng
Si mê lầm lạc…
Cốc… cốc… cốc
Nàng, trong lúc được xem như nữ thần kết nối vương quốc Chăm với thiên triều, với một thế lực vô hình nào đó lại là nghiệt chủng. Mẹ yêu thương nàng. Nhưng đấy là tình thương lặn sâu dưới đáy của nỗi buồn cuộc đời mẹ. Tình thương đã được cô đặc từ nước mắt nhiều kiếp trước mẹ đã chưa thoát thai cõi trần.

*
Nàng được kiệu tới gần cung vua thì, phía trước, hai ngọn giáo xếp chéo. Con đường đi đến sự chết của nàng bị chặn lại. Hay kéo dài. Và nàng sẽ chết dần bởi sự khủng hoảng tinh thần, bởi lo nghĩ, bởi vô vàn các dây thần kinh loạn xạ chập vào nhau, bởi dòng máu sẽ chảy ngược quá trình tuần hoàn vào tim. Kiệu được khiêng đi theo lối khác. Không tới bên vua. Nàng được dẫn theo con đường có mái lợp hình tháp. Vòng vèo. Đoạn ngắn lại có hai tên lính lưng trần ngực phô, hai ngọn giáo. Càng đi, số lính canh càng nhiều. Lại rẽ. Xa hơn với con đường chính sâu vào trong cung điện. Xa ngai vàng trong tưởng tượng của nàng, xa vị vua trẻ ngồi trên đó, chờ nàng, chỉ cho nàng lối rẽ cuộc đời. Rẽ nữa. Bây giờ nàng nghĩ khác. Nàng sẽ được đưa tới một hố thẳm, rồi cả kiệu cả nàng tung xuống như một loại vi rút truyền nhiễm không thuốc thang, không lời cầu nguyện nào có thể ngăn chặn. Vén màn, nàng quan sát bầu trời. Sáng bạch. Trắng trong. Nàng tìm vực thẳm. Không có. Chỉ toà nhà hình tháp hiện ra. Người ta đợi sẵn nàng. Nữ. Họ sắp hàng bước tới bên kiệu, đỡ nàng xuống, đưa nàng vào. Bắt đầu với một chu trình chăm sóc đặc biệt.
Nàng là một vũ nữ, là sự trinh trắng của vương quốc trưng diện thông qua điệu múa apsara để tỏ lòng với cõi trung giới. Nàng luôn nhận được sự chăm sóc ngang với mỹ nữ giải sầu cho vua, vậy mà khi bước vào đây, dẫu một cử chỉ nhỏ của đám hầu, nàng mới nhận ra địa vị của mình, mới nhận ra sự chua chát đắng cay, một màn bi hài kịch sắp diễn mà nàng là nhân vật chính, cho chỉ một khán giả chính xem, là vua.
Tại căn phòng nhỏ, chiếc bàn nhỏ hình bầu dục, mình nàng được phục vụ điểm tâm với hai món trắng và đỏ. Trong chén màu đỏ, chính là huyết, có vị chua. Nàng không biết là huyết gì, không thích, nhưng sợ, nên ăn. Ngon đến lịm mình mẩy, nhưng nuốt vào rồi muốn ói. Lại sợ. Nếu nàng ói ra chắc người ta cho là điều gở. Nàng nếm món thứ hai. Dễ nhìn hơn, thơm hơn, dễ nuốt. Ban đầu nàng nghĩ, não, sau thì thấy không phải, mà là tuỷ. Dùng xong nàng được tráng miệng bằng một chén nước màu đục. Dăm muỗng thì cạn, nàng không còn cảm thấy gì ngoài sự sảng khoái, muốn vươn mình với điệu múa apsara tinh nhuyễn.
Ngặt nỗi đấy là điệu múa chỉ dành cho buổi lễ long trọng. Nàng cũng không được diễn cho ai xem ngoài thời gian luyện tập cùng tốp múa. Ngay bây giờ, nàng lại càng không được hao phí sinh lực, thần sắc. Người ta đưa nàng tới một gác lầu bên bờ hồ nước xanh, phản xuống nền trời trong tưởng có thể tách từng đám mây riêng rẽ. Nàng được dụ nằm xuống cạnh hồ thư giãn, với lũ cá, với đám hầu gái cũng nuột nà trắng không thua kém nàng.
Giá bọn họ đọc được tâm trí nàng. Giá tâm trí nàng có một cái cửa sổ pha lê, họ nhìn vào trong đó thấy rối bời không thể gỡ, họ sẽ cho phép nàng nhảy ùm xuống hồ nước sâu không thấy đáy kia mà vùng vẫy kêu van. Thượng đế. Thần Phật. Mẹ. Hãy cho nàng biết, nàng phải đối diện với sự trừng phạt nào đây. Cái chết sẽ đến với nàng như thế nào? Đau đớn triền miên, hay mê lịm chớp nháy. Khoảnh khắc nào nàng sẽ nhìn thấy thiên đường. Còn địa ngục thì nàng đã mường tượng ra. Địa ngục đang hiện hữu ngay trong trái tim nàng, khi nàng nhớ tới một người đàn ông khác ngoài vua.
Những lạch máu trong cơ thể nàng, đã trộn với dòng máu khác thuộc về một dân tộc khác.

*
Ngài để em đứt hết kinh mạch mà chết sao? Rốt cục em sẽ chết như thế nào sau khi ngài bày em ra khám phá? Em phải đợi đoạn kết cho cuộc đời em suốt từ hôm qua, khi nhận lệnh đến với ngài từ ngài, rồi trắng đêm. Mãi cho tới bây giờ, em dằn vặn tâm thức như một con nghiện. Như linh hồn dứt khỏi thể xác em mà không đoạn.
Giá nàng giết chết được thời gian. Rồi thì bay tới bên vị vua và gào lên thế trong cung điện đầy âm khí.
Ngược lại nàng phải im lặng, ngoan ngoãn theo sự chỉ dẫn nhẹ nhàng, nhẫn nhục của đám hầu. Nàng dùng bữa trưa một mình, với nhiều món ăn khác lạ. Những tên tử tù trước giờ bị xử đâm giáo vào lưng thường vẫn được ưu ái ở bữa ăn cuối cùng, với một vài món trong số hàng trăm món ăn dư thừa của vua. Nàng nghẹn đắng cổ họng, vẫn không kiềm chế được vị ngon chưa từng. Nàng còn được bắt mạch, được châm cứu từ gan bàn chân lên tới đỉnh đầu. Tất thảy các kinh mạch được đả thông. Nàng thấy mình là đám mây tiên nữ hiện hình, bồng bềnh mênh mang giữa không gian hiện tồn ngoài tam giới theo như sự mô tả của Sư Cụ một hôm ở Phật viện Đồng Dương, bên mẹ.
Rốt cục nàng là ai. Người con độc nhất của mẹ. Hẳn nhiên. Nhưng mỗi mẹ thì không thể có nàng. Hạt giống nào đã gieo vào mảnh đất khô cằn là mẹ, để rồi bật lên một mầm xanh buốt nhói? Nàng không có câu trả lời. Nàng hỏi mẹ. Mẹ tới ngồi bên Phật. Nàng lại hỏi mẹ. Tiếng mõ bắt đầu. Nàng hỏi tượng Phật. Con là ai ngoài cái hư danh tiên thiên thánh nữ? Phật câm. Phật chưa nói với nàng bao giờ. Phật chưa nói với mẹ bao giờ. Phật chưa bao giờ với tay xuống gạt dòng nước mắt của nàng.
Nàng hỏi Sư Cụ. Sư Cụ lắc đầu thất vọng. Nhưng ít ra Sư Cụ cũng trả lời nàng. Rằng trong bể luân hồi mạt vận, con tại kiếp này là trăm nghìn lần được đầu thai, sinh nở. Con muốn biết tất thảy cha mẹ của mình ư. Con nhớ hết không? Ai là cha mẹ đầu tiên đã sinh ra con? Và cha con mẹ con hiện giờ cũng chưa hẳn là cha mẹ cuối cùng, nếu con còn nhân duyên tương hợp. Hãy về, ngồi xuống và tụng Kinh Sám Hối với mẹ…

*
Mẹ nàng đã ngồi trắng đêm. Tiếng mõ thời khắc lan xa, vươn cao. Giữa lúc nàng nghĩ mình sắp bị quăng xuống vực, một tiếng động đã khiến mẹ nàng mở mắt. Cũng không hẳn là tiếng động. Bước chân qua ngưỡng cửa. Bước chân nhẹ ở mức chỉ cảm nhận bằng trực giác, bằng một tần số phi khoa học trong không gian đạo.
Tiếng mõ bặt âm. Cái bóng nhạt nghiêng sa. Mẹ nàng quay lại. Chẳng ai. Nhìn ra nền trời trắng trong, không Phật hiện hình, mây vẫn là mây. Trống rỗng. Không gợn buồn, lo âu. Ánh nắng cắt một hình chữ nhật trên nền nhà. Đã đến giờ. Mẹ nàng đứng dậy. Như mẹ đã cắt đứt được sợi dây huyết thống với nàng. Không duỗi mình vươn vai, tấm thân thanh mảnh khép hờ cửa, mẹ nàng để lại một vệt nắng mỏng tựa lưỡi gươm sát những ngón chân Phật.
Phật viện Đồng Dương không xa.
Sư Cụ đang giấc thiền, toạ trên phiến đá cạnh hồ nước lớn sau Phật viện. Sương rây trên tóc trên lông mày Sư Cụ thành một lớp trắng đang dần được hong khô bởi nắng. Mẹ nàng sau khi đã vào Phật viện quét nước, hương đèn cho ngày mới, trở ra ngồi gót chân trên phiến đá, chếch về phía trái sau lưng Sư Cụ. Lặng lẽ và vô hồn.
– Lạy Sư. Con sắp mất một giọt máu!
Sư Cụ đã mở mắt, nhìn lũ cá to như thân chuối, già sọp, lờ đờ bơi. Chậm.
– Mất một giọt máu thì đã sao. Mà con chưa hẳn đã mất.
– Lạy Sư con nghe…
– Ta có thể giữ hộ con giọt máu đó lại. Chỉ là… điều này phụ thuộc vào Tiên Thiên… có căn cơ hay không.
– Lạy Sư. Con đã được Sư khai thông đường đạo, con sẽ dẫn Tiên Thiên đi cùng.
Sư Cụ lắc đầu.
– Tiên Thiên đã yêu…
– …một chiến binh người Việt.
– Chính vậy. A di đà Phật. Giá như Tiên Thiên tẩy sạch được người chiến binh ấy…
Sư Cụ lấy trong túi áo ra tờ giấy cuộn tròn. Quay mặt. Sư Cụ gấp tờ giấy, vuốt nhẹ.
– Trong tâm can Tiên Thiên, mỗi lần nhớ về người yêu là một lần vuốt nếp gấp. Còn tờ giấy này chỉ một lần gấp. Con hãy trăng tờ giấy ra, ép vào cuốn Kinh Sám Hối, mỗi ngày mỗi đêm Tiên Thiên đều đọc kinh sám hối, thử xem bao nhiêu năm thì tờ giấy không còn nếp gấp. Không còn nếp gấp, là lúc Tiên Thiên được giải thoát khỏi trầm luân bể khổ.
Sư Cụ bắt đầu cơn nhập định, có thể trưa, có thể đến chiều mới… tỉnh lại. Mẹ nàng lặng lui vào Phật viện. Ngồi. Chánh niệm. Mùi nhang trầm phảng phất. Không thể định. Nàng một mình với vũ điệu apsara. Những ngón tay xoè, chân khơi khuỵu, lưng cong nét vẽ mơ hồ. Chỉ nàng, với mây trời vần vũ trên đền tháp ròng vàng chói nhức. Nàng cô đơn giữa sắc màu tương phản từ cung điện thiên triều. Nàng đang nhảy múa trong đầu mẹ nàng, theo nhịp tiếng mõ, nương vào dòng kinh sám hối lộn xộn, rời rạc, mệt nhoài. Mê loạn.
Choàng mở mắt, mẹ nàng rời Phật viện.

*
Bóng tối bao trùm lấy vương quốc. Những ngọn bạch lạp được thắp khắp các lối đi. Khẩu phần buổi tối của nàng là đồ ăn nhẹ, không có canh, và chỉ một hớp nước nhỏ để súc miệng. Sau đó không lâu họ hầu nàng tắm. Nàng đằm mình trong bồn nước ấm đầy hương hoa sặc sỡ nhiều màu và thảo dược. Người ta bận lên thân trần của nàng tấm lụa trắng muốt. Bây giờ chỉ còn ba hầu nữ. Người lớn tuổi nhất tỏ ra có địa vị, nghiêm cẩn. Vẫn rất quyến rũ. Nàng theo đến tòa tháp lớn hình linga. Đỉnh hổng. Nhìn lên thấy khoảng trời tròn điểm vài vì sao mọc vội. Phía trong chỉ độc nhất bệ thờ sát tường; nếu trời mưa to cũng không ướt tới. Trên bệ là linga-kosa bằng vàng ròng, chóe lên khi ngọn bạch lạp tia sáng. Một cái đầu thần Siva lồi ra ở đoạn trên của linga, tai dài thõng, ba vòng cổ có đeo trang sức. Trán đính mắt thần, tóc vấn đỉnh tháp. Môi dày. Cười mỉm.
Nàng quỳ trên chiếc gối mới, hướng về thần Siva. Người đàn bà ghé tai nàng dặn hãy cầu nguyện, sau đó hôn lên thần Siva, hôn lên linga-kosa. Đoạn bà cùng hai hầu gái lui ra ngoài cửa tháp. Nàng cúi gục.
Hỡi Siva, thần của các vị thần. Người bảo con nên cầu nguyện điều gì bây giờ?! Hãy ban cho con sự sống…
Hai ngọn đèn tiến vào, hắt bóng nàng lên đầu tượng Siva của linga-kosa. Vua đang đợi, nàng phải đi gấp.
Hỡi thần Siva, nếu thần tách lìa nàng khỏi thế giới này, nghĩa là thần không hề tồn tại ở thế giới này. Lời cầu nguyện của nàng vô nghĩa. Lời cầu nguyện bằng dòng kinh sám hối của mẹ trắng đêm qua là vô nghĩa. Sự diễn giải về cõi trung giới và cao xa hơn là cõi ngoài tam giới của Sư Cụ, là mịt mù, hão huyền vô tăm tích. Chấm hết. Nàng chưa kịp hôn lên thần Siva, chưa kịp hôn lên linga-kosa. Những bước chân của nàng nặng trĩu.
Rồi cũng đến. Vị vua đón nàng từ trên kiệu, dìu nàng vào trong. Sâu. Vô minh hiện tiền. Niềm nở làm gì, ưu ái làm gì. Cười với nàng làm gì. Kịch sắp diễn. Ngài hẳn sẽ run lên khi vén từng ô thân thể ngà ngọc của nàng. Ngài sẽ mãn nguyện với sự trinh nguyên. Trắng…

Tin khẩn:
– Quân Chăm thất trận.
– Tướng Việt cầm đầu đạo quân truy đuổi sa lưới.
Cốc… cốc… cốc… Nàng vẳng nghe tiếng mẹ cầu kinh.
Nàng khuỵu gục xuống. Thấy vương quốc sụp đổ. Cả thế giới sụp đổ. Nàng thanh thoát bước vào một thế giới khác. Nhiệm màu. Trắng. Vương quốc trắng. Tường trắng. Vật dụng trắng. Một người đàn ông trắng. Những tấm rèm trắng, giường trắng, nệm trắng. Trắng như một khu rừng tang tóc gió lặng. Màu trắng muốn chứng minh điều gì, nàng quá rõ. Toan trắng kia vẫn hoàn trắng. Và đấy chính là tấm khăn sẽ bao bọc nàng. Sẽ liệm nàng…
Cốc… cốc… cốc… Tiếng mõ lần một nhanh. Dồn dập.
Cốc cốc cốc
Đệ tử kính lạy
Đức Phật Thích Ca
Phật A Di Đà
Từ bi gia hộ…
Điệu múa tiên thiên, những đường cong uyển chuyển, sự trinh bạch của tốp vũ nữ. Nàng là vết nhơ. Nàng đã vượt thoát khỏi sự kiểm duyệt khắt khe nhất trong việc dung dưỡng vũ nữ để bịp bợm cả thiên giới. Để bây giờ nàng mới rùng mình tỉnh giấc, không giải thích nổi cớ gì vương quốc này chưa bị san phẳng bởi cơn thịnh nộ vô biên của thánh thần.
Cũng chẳng có gì khác biệt. Trong mắt nàng bây giờ, tất cả đã bị san phẳng bởi cơn vui thú cuồng loạn của lũ ngạ quỷ. Nàng hy vọng ngọn giáo Chăm đã thọc sâu vào trái tim chàng. Để chốc nữa nàng sẽ được gặp lại chàng tại một không gian khác, một thế giới khác, cùng bám chắc vào vòng quay luân hồi, đánh dấu thêm một mối tình trên thăm thẳm chiều thời gian trở về với uyên nguyên xứ Phật.
Hỡi thần Siva. Hãy để vị vua trẻ của vương quốc này thọc vào con nỗi đau hơn cả một ngọn giáo. Dẫu con chẳng còn giọt máu nào nữa. Con muốn gặp chàng. Con muốn được chết bên chàng. Đừng ban cho con lần nữa sự trinh trắng mà con đã hiến dâng cho chàng…
Tàn Thu 2009

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *