Chuyện 40 năm mới kể & 18 bài tân hình thức 5/ 9

YÊU NHAU 3 THÌ

1. Thì Lãng mạn hậu thời

Ở một thành phố phương Nam khi xe cộ đã đi ngủ
sự vắng mặt em khởi động nhớ trong anh
nhớ vào mùa gieo hạt

Nhớ
sáng tạo điệu bước em & ánh mắt em
môi hé em & vùng ngực nõn em. Sáng tạo
bàn tay móng ngắn em & vòng ôm nhiệt tình em

Nhớ mọc ngang tầm im lặng
nhớ hủy thiêu trùng trùng khoảng rỗng

Ở thành phố khi ý thức đã đi ngủ
anh bay bằng triệu cánh tình yêu về làng quê phương Bắc
nơi
em đang xõa vùng tóc lạnh run rẩy thân mai trong rét
chờ anh phủ hơi ấm phương Nam

Ở một thành phố
da em thơm như niềm vắng mặt

2. Thì H[ậu h]iện đại

& chúng ta yêu nhau bằng thứ tình yêu đã lỗi thời
tình yêu từng xảy ra trong tiểu thuyết
Tự lực văn đoàn chẳng hạn. Cũng có thể gần hơn

Lối hôn này cóp của Bardot, Fonda – ai biết
thứ vuốt ve tối qua từa tựa The Pretty Woman
& chúng ta
yêu nhau như lặp lại

Như là bản sao
chán quá đi mất, em nói
hay mình lao bừa vào nhau đi anh

Nhớ anh da diết – bọn làm thơ chập cheng đã viết nát
yêu em mê mệt – Barbara Cartland đã nói rồi
điệu nghệ hơn cả anh, có lẽ

Hay ta chia tay đi em
lại là thứ chia li không miếng nào đặc sắc
na ná trong phim, xa hơn: truyện cổ tích

& thì
đành yêu tạm thôi, mình nhỉ!

3. Thì Cổ điển mới

Đất màu ngô
em & anh xe hơn một giờ
chúng ta ngược về lãng mạn lạc thời, em nói

Đất Cao Lan hẹp mà lòng em rộng
đồi Cao Lan cằn làm hồn anh phì nhiêu
quành xe vào hiện thực

Trời đang rét mà mắt em ấm
tay anh buốt cho da em thơm
người không dài lời về nghèo khổ

Đất màu ngô
tình yêu màu gì không biết
môtô lạnh cóng hơn một giờ
anh cứ giàu lên từng cây số.

*
LIÊN KHÚC CHUYỆN TÌNH VÙNG CAO

1.
Kể rằng:
Đó là buổi sớm mai bất ngờ nghe phôn anh:
Không ưa bùa vẫn phải tin bùa
không thích bói cũng xin một quẻ

Đó là khi đọc tin nhắn em trưa nắng đậm:
Ai xui anh bay mùa mưa mai
bằng hai cánh gẫy

Đó còn là buổi chiều ngọt, anh bảo:
Em lăn tròn vào anh, ai khiến
cho hơi thở ta chung

Và đêm tối kia đã nói lời đồng lõa:
Ai bỏ bùa ta cho ngón tay đan ngón tay
cho mắt chìm trong mắt
môi tan vào môi
cho hai ta nóng chảy

Kể rằng:
Đó sẽ là những sớm mai ta hát khúc Coda:
Đành tin vào một vu vơ quẻ bói
đành tin vào thứ bùa mê
.

2.

Không gì nguy hơn tứ thơ đến khi áp-phe ngập đầu
lời tơ nõn phanh phơi trước đống con số dọa nạt
run rẩy trên lằn ranh sống chết
giấc mơ ngoảnh đi không thể vẫy
xác từ nghẽn lối bảo tàng
con đường tối mở ra thăm thẳm

Không gì gây chán hơn nhận phôn em lúc văn phòng tôi
vừa chật ních khách hàng
lời giản đơn bị xua đuổi bởi thứ ngôn ngữ phồn vinh
toan tính lỗ lãi đi rồi/ đường dây em lạnh
cánh chim thổ âm tuổi thơ bay mất
lồng ngực tôi trống hoang

Không gì làm xa lạ hơn hèn kém của nhà thơ
đến không dám đánh đổi
an toàn thường trực, tiện nghi dài lâu
lấy giây phút bất an ngắn ngủi

Em mang thổ ngữ anh đi đâu?
ai mang hơi thơ tôi đi đâu?

3.
Khi em đổ bóng ngọn đồi màu đồng hun em xuống đời trôi anh làm lang thang
lang thang mãi khu rừngnguyênsinhem
cho anh mất lối về

Anh hãy thử đếm hạt cát bãi nắng Ninh Chữ để biết em yêu anh thế nào
và hãy đếm
lá rừng Cao nguyên ngày anh lạc
dẫu rừng có bị đốn sạch lá vẫn làm hạt phù sa về đồng anh trầm tích
anh có tin vào rừngphìnhiêuem?

Anh đói anh khát đã có đó rừng em
buồn – anh rúc vào nách rừng em ngủ vùi
vui – anh nhảy giỡn đùa nghịch đồi rừng em
chán giận – anh đừng quên tìm hoa lá rừng em xoa dịu
máu phiêu lưu giang hồ – anh cứ đến miền thẳm sâu rừng em khai phá

Chỉ rừngphìnhiêuem là tặng vật của suối nguồn
chỉ đồngmẫuhệnhiệmmầuem là mùa màng vô tận.

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *