Trần Can: Thơ 14 – Bài siêu thực Mỹ Sơn…

Linh hồn tôi cụt đầu
thành pho tượng buồn chênh vênh
chiều Mỹ Sơn tịch lặng.

Bóng chiều trôi
và tôi
nghìn năm hoang vắng …

Nhìn về tiền kiếp xưa
lặng nghe những đền tháp vỡ
như linh hồn vỡ

quạnh hiu tôi
bóng ma Hời vàng võ,
buổi chiều đã chết
bao giờ…

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *